"Cái đó giống nhau sao?"
"Sao không giống? Đều hai mắt hai lỗ mũi cả!"
"…"
"Hôm nay ăn trưa món gì?"
"Nàng đừng chuyển đề tài! Rốt cuộc giống chỗ nào?"
"…"
…
Giờ tý vừa qua.
Đang ngủ giữa chừng, bỗng th*n d*** nóng lên.
Chưa kịp lên tiếng, cơn đau đầu tiên đã từ thắt lưng cuộn tới, nghiền qua như xé rách, trước mắt tối sầm.
Trong sương phòng, mấy bà đỡ ùa vào.
Trần ma ma đi đầu, kinh nghiệm nhất. Bà ta vén chăn nhìn một cái, lại thò tay thăm dò.
"Chậc, mới mở một phân. Thai đầu mà, chậm lắm. Nương nương cứ chịu đựng đi."
Tiểu Lê bưng canh sâm tới. Ta mới uống hai ngụm, dạ dày đã cuộn lên như lật sông.
Trần ma ma chậm rãi nói, nôn ra cũng tốt, nôn sạch mới dễ sinh.
Tổ mẫu từng nói, t.h.a. i đầu chậm, không được vội.
Nhưng tổ mẫu cũng nói, bà đỡ thật sự có kinh nghiệm sẽ luôn ở cạnh, một lát lại thăm một lần, sờ bụng, nghe tim thai, dạy cách thở.
Lão bà này chỉ thăm một lần, giờ lại nhàn nhã ngồi gian ngoài uống trà.
Mấy bà đỡ khác co cổ, chỉ dám nhìn sắc mặt bà ta mà hành sự.
Tiểu Lê bị sai đi đun nước, Tiểu Bình bị sai đi sắc t.h.u.ố.c.
Chỉ cách chính điện một cánh cửa.
Động tĩnh lớn như vậy, Nguyên Hành Giản không biết sao? Nếu hắn muốn ta c.h.ế.t, không cần vòng vèo như thế.
Vậy là Đức phi? Hay Hiền phi?
Tiểu Lê bưng nước nóng vào.
Ta khàn giọng gọi:
"Tiểu Lê!"
Trần ma ma cau mày, bước mấy bước chắn trước bình phong.
"Nương nương chớ vội. Phòng sinh ô uế, nghe lão thân, giữ sức…"
Tiểu Lê nghe ra sự gấp gáp trong giọng ta, vung tay, tát thẳng vào mặt Trần ma ma.
"Lão già! Còn dám cản ta, ta lấy mạng ngươi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!