"Muội muội nghĩ kỹ đi. Có khi sai một bước, chính là vạn kiếp bất phục."
Hiền phi rời đi, quạt tròn còn đặt trên án.
Rõ ràng là muốn ta nhìn cây quạt ấy mà nghĩ cho kỹ.
Chu gia môn sinh khắp triều, có cho ta quyền nói lời từ chối hay không.
Đức phi đến ngay sau đó.
Cung nữ phía sau xách theo một hộp thức ăn.
Vừa vào đã đặt cái phịch lên án, lộ ra hai chiếc chân giò kho.
Nàng ngồi xuống, tự rót trà, ngửa cổ uống cạn.
"Lúc tẩu tẩu ta m.a.n. g t.h.a. i cháu trai, nàng thèm nhất món này. Ngươi nếm thử đi."
Ta tạ ơn, miễn cưỡng ăn một miếng, liền không còn khẩu vị.
Đức phi lấy khăn lau tay, ánh mắt từ bụng ta lướt sang cây quạt trên án.
"Để ta đoán xem. Nàng ta có phải nói, nếu là hoàng t.ử, ngươi xuất thân hàn môn, tiền triều không có người, lấy gì tranh cho nó."
Ta không phủ nhận.
Nàng cười lạnh.
"Chu gia có thanh lưu chống lưng là thật. Nhưng nếu ngươi thật sự theo nàng ta, con ngươi sẽ phải nhận nàng ta làm mẫu thân. Với cái tính thanh cao ấy, sau này còn cho phép ngươi, người sinh mẫu, lởn vởn trước mắt sao?"
"Ta không nói lời hoa mỹ, cũng không cần con ngươi nhận ta làm mẹ."
"Ta chỉ cần ngươi đừng chọn nàng ta."
Tiếng ủng da dê xa dần.
Trên án, quạt Tương phi và chân giò bóng mỡ đặt cạnh nhau.
Con gái văn thần, muội muội võ tướng, nuôi lớn trong gia môn hiển hách, sao có thể là kẻ ngốc.
Các nàng đều chờ ta nói một câu.
Mà ta, câu nào cũng không thể nói.
…
Lần nữa đến điện Thái Cực, trời đã khuya.
Tiểu Thuận T. ử cầm đèn đi trước.
Ta đi rất chậm, trong lòng tính toán thẻ bài của mình.
Thế chân vạc tranh đấu, bên yếu chưa chắc c.h.ế. t trước.
Bắt chước tiền nhân, ăn chút cơm người c.h.ế.t, cũng không coi là âm hiểm lắm.
Hải công công từ xa thấy ta, không vào báo, chỉ nghiêng người, đẩy cửa mở hé một nửa.
Ta bước vào, đang định hành lễ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!