Chương 5: (Vô Đề)

"Nhưng trẫm rốt cuộc phải làm sao, Linh Chiêu… nàng nói trẫm nghe, trẫm phải làm sao…"

Ta vòng qua bàn nhỏ, kéo người trước mặt vào lòng.

"Bệ hạ không biết phải làm sao, thì tạm thời đừng làm."

"Ở Tĩnh Tư điện, bệ hạ không cần là thiên t.ử. Chỉ là một người mệt mỏi, ngồi xuống, uống một bát rượu, đ.á.n. h một ván cờ."

Vai hắn bắt đầu run lên, vị mặn dần thấm ướt trước n.g.ự. c ta.

Rất lâu sau, hắn ngẩng đầu.

"Linh Chiêu."

"Vâng."

"Linh Chiêu."

"Thần thiếp ở đây."

Hơi thở nóng bỏng quấn lấy nhau.

Những nụ hôn dày đặc trút xuống.

Giọng nói vỡ vụn giữa hai người:

"Linh Chiêu… trẫm thà rằng người ban đầu trẫm gặp là nàng."

Khoảnh khắc màn trướng buông xuống, đèn ở Phượng Nghi cung vẫn còn sáng.

Những chuyện ấy, đều là sau này Tiểu Thuận T. ử lén kể lại cho ta nghe.

Đêm đó, Hoàng hậu biết bệ hạ lại nghỉ ở chỗ ta.

Nàng đuổi hết tất cả ra ngoài, một mình ngồi trước bàn trang điểm, nhìn chằm chằm vào chiếc phượng quan nạm châu rất lâu.

Lớp phấn đã rửa sạch, lộ ra gương mặt từng bị nắng hun qua.

Nắng ở thôn Điền Thủy, ba năm tường cung cũng không thể che trắng nổi.

Nàng đội phượng quan lên, rồi lại tháo xuống.

Lặp đi lặp lại, thế nào cũng không vừa.

Cuối cùng nàng buông tay, đặt phượng quan xuống bàn, bước tới bên cửa sổ.

Ánh trăng ngoài kia soi lên từng tầng từng lớp tường cung, lớp này chồng lên lớp khác.

Nàng đứng rất lâu.

Rồi bỗng cười một tiếng.

Cung nữ hầu hạ ở gian ngoài nghe thấy, không dám bước vào, sợ Hoàng hậu lại như trước kia phát cuồng, hại người hại mình.

Nàng nói:

"Nguyên Hành Giản, chàng đúng là kẻ lừa gạt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!