Nghe qua là lời tán dương.
Ngẫm kỹ lại là lưỡi d.a.o.
Đem ngoại thần và Hoàng hậu đặt cùng một bàn cân, so thế nào cũng là thất lễ.
Thế mà Hoàng hậu lại không nhận ra, còn đắc ý nói:
"Không sai, ngươi quả nhiên có mắt nhìn."
Phùng quý nhân phì cười một tiếng.
Hoàng hậu nhíu mày:
"Phùng quý nhân, ngươi cười cái gì?"
"Bẩm nương nương, thần thiếp chỉ chợt nhớ đến một chuyện thú vị, nhất thời không nhịn được."
"Chuyện gì?"
Phùng quý nhân nói:
"Huynh trưởng của thần thiếp khi ở Tây Bắc có nuôi một con Hãn huyết bảo mã. Con ngựa ấy vừa đưa vào doanh trại, tính tình hoang dã vô cùng, gặp người là đá."
"Huynh trưởng bèn đặt cho nó một bộ yên ngựa khảm vàng nạm ngọc, nghĩ rằng yên tốt như vậy, ắt xứng với nó."
"Nào ngờ, sau khi mang yên vào, nó lại đá càng dữ hơn."
Nàng dừng lại, nhìn thẳng Hoàng hậu.
"Sau đó huynh trưởng mới hiểu. Ngựa không để tâm yên có khảm vàng hay không. Yên có quý đến đâu, đặt lên lưng vẫn là đặt lên lưng. Nó không nhận thứ ấy."
Sắc mặt Hoàng hậu trầm xuống.
Mũ phượng nạm châu đè nặng trên đầu nàng.
Từng câu từng chữ đều như đang châm chọc nàng.
"Phùng quý nhân, ngươi đang nói ai?"
Phùng quý nhân chớp mắt:
"Thần thiếp nói ngựa mà. Nương nương nghĩ thần thiếp nói ai?"
Chu quý nhân lấy khăn che khẽ khóe môi.
"Làm càn!"
Mũ phượng quá nặng, Hoàng hậu lại đứng dậy quá gấp.
Mũ phượng nghiêng xuống, kéo giật cả da đầu.
Nàng đưa tay đỡ, nhưng đã không kịp.
Mũ phượng trượt khỏi b. úi tóc, cuốn theo cả mái tóc, lăn xuống đất.
Châu ngọc văng tán loạn, kim phượng lệch sang một bên.
Một viên Đông châu lăn tròn, dừng lại bên mũi mã ủng của Phùng quý nhân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!