Chương 17: Hết

Ăn cơm cũng luôn gắp món ngon nhất vào bát Ngọc Nương.

Niệm Kha lớn dần, bắt đầu giúp hắn xử lý tấu chương.

Xem xong tấu chương do Niệm Kha xử lý, hắn thở dài:

"Niệm Kha, con còn vững vàng hơn trẫm năm xưa."

Chưa dứt lời, bên ngoài đã vang tiếng trẻ con:

"Phụ hoàng! Phụ hoàng!"

Ngọc Nương từ thiên điện chạy vào, lao đến trước gối hắn.

Hắn bế lên, véo má:

"Lại sao nữa, tiểu Công chúa của trẫm?"

Ngọc Nương phồng má:

"Thái phó nói chữ của Ngọc Nương xấu! Như giun bò!"

Hắn cúi xuống dỗ:

"Xấu thì xấu. Sau này văn nhân cử t. ử trong thiên hạ đều phải viết cho con."

"Chữ đẹp hay không, do con nói."

Ngọc Nương bật cười, ôm cổ hắn hôn một cái:

"Phụ hoàng là tốt nhất!"

Ta ngồi dưới, Niệm Kha đứng cạnh, mắt cúi như tượng gỗ.

Ta không phải hiền mẫu.

Cũng chẳng phải thánh nhân.

Năm ấy nếu không giữ lại nàng, kẻ không giữ được sẽ là ta.

Nguyên Hành Giản là vậy.

Thứ hắn chủ động cho, có thể tùy ý phung phí.

Nhưng chạm vào cấm địa, hắn xử lý như hất một nắm tro.

Ta không dám.

Ta từng nghĩ thời gian còn dài.

Đứa trẻ có thể nhiễm phong hàn, có thể trượt chân rơi xuống nước.

Không ngờ nàng giống Hồ Ngọc Kha đến thế.

Bao nhiêu tính toán, không bằng vận mệnh khẽ phẩy tay.

Ngọc Nương từng thích ôm cổ ta làm nũng.

Đêm ngủ mơ khóc tìm ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!