Ta gật:
"Đúng. Không gì là miễn phí. Con nghĩ được vậy, rất tốt."
Con bé nhìn lên màn trướng, mi dài chớp chớp, rồi quay lại.
"Niệm Kha hiểu rồi. Đức phi nương nương cho mẫu phi lợi ích sao?"
Ta nói:
"Không phải lợi ích. Là mồi."
Hôm nay Đức phi nói, chỉ là che mắt.
Nàng chưa từng muốn Lãng Hoa c.h.ế.t.
Lãng Hoa c.h.ế.t, chỉ bớt một người tranh sủng.
Nàng muốn Lãng Hoa sinh Hoàng t.ử, rồi Nguyên Hành Giản c.h.ế.t.
Hoàng t. ử đăng cơ, nàng là phụ chính Thái hậu, Phùng gia thành trung thần.
Nhưng Nguyên Hành Giản c.h.ế. t thế nào? Phải có người g.i.ế.c.
Ai g.i.ế.c? Võ Linh Chiêu g.i.ế.c.
Yêu phi thí quân chịu tội. Phùng thị phò tá ấu chủ đăng cơ. Sử sách ca tụng Phùng Quỳnh Anh trung nghĩa.
Còn ta ôm đứa trẻ bị đẩy ra, Võ gia cả tộc làm vật tế.
Niệm Kha còn nhỏ, nhưng đã biết không ai cho không ai thứ gì.
Biết dưới mồi là lưỡi câu. Cắn rồi không rút được.
"Mẫu phi. Mồi Niệm Kha không ăn. Người cũng không ăn."
Ta ôm con c.h.ặ. t hơn:
"Niệm Kha, phải nhớ. Mồi không phải không thể ăn, mà phải ăn cho đáng."
"Có mồi nuốt vào là tan xương nát thịt. Có mồi, trước khi c.ắ.n, đã nghĩ sẵn đường thoát."
"Mẫu phi là nói, mồi cũng có thể c.ắ. n ngược?"
"Không phải c.ắ. n ngược. Là chọn."
"Nếu trước mặt có hai miếng mồi, một miếng mở đường, một miếng hứa hẹn, con chọn cái nào?"
Con bé nghĩ rất lâu:
"Chọn… cái chắc thắng!"
"Vậy ai là kẻ chắc thắng?"
Con bé bối rối.
Ta mỉm cười:
"Trong cung này, ai đứng cao nhất, người đó là chắc thắng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!