Mũi giày nàng không còn nhịp nữa.
Nàng thò người khỏi ghế, ánh mắt quét từ Đức phi sang ta.
"Đứng lên, ra ngoài quỳ đọc kinh mấy lượt, cầu phúc cho đứa trẻ trong bụng ta."
"Mai đến sớm hơn. Trễ một khắc, quỳ thêm một khắc."
Ta và Đức phi niệm hai canh giờ, đứng dậy cũng không vững.
Đi xa một đoạn, Đức phi quay đầu:
"Tim còn c.h.ế. t không?"
Suốt sáu tháng, ta quỳ đến đầu gối nổi vết chai.
Roi của Đức phi cài bên hông, kéo lê như rắn đuôi chuông.
Lãng Hoa thấy sợ, Nguyên Hành Giản nói:
"Đã là cung phi, nên có dáng dấp cung phi."
Đêm đó, lông tên ở Bồng Lai cung, đôi giày da cừu, cùng cây roi chưa từng rời thân, đều bị thiêu sạch.
…
Bụng Lãng Hoa ngày một ngày một lớn lên.
Nàng nghén rất nặng. Ngự thiện phòng mỗi ngày đổi món đưa vào, nếm một miếng liền đặt xuống.
Không tươi. Quá nhạt. Quá mặn. Lửa quá tay.
Nguyên Hành Giản bèn sai người đi Lam Điền mời đầu bếp.
Mời một người, nấu hai ngày, nàng bảo không bằng hương vị thuở nhỏ.
Đổi người khác, vẫn không bằng.
Đến đầu bếp thứ ba quỳ ngoài điện, đầu cũng không dám ngẩng.
Nàng dựa lưng vào ghế, dùng trâm bạc xỉa răng, nói thôi, miễn cưỡng ăn vậy.
Đầu bếp thiên ân vạn tạ lui xuống, về tới nơi quần cũng ướt đẫm.
Nàng chê buồn. Nguyên Hành Giản liền cho Giáo phường ty chọn nhạc kỹ vào hầu.
Sênh tiêu, tỳ bà, không hầu, thay phiên tấu mỗi ngày.
Nghe một lượt, nàng bảo ồn.
Cuối cùng từ Lam Điền tìm một lão mù kéo nhị hồ, ngồi dưới hành lang chính điện, ê a kéo khúc dân ca Tín Thiên Du.
Nàng nghe vui, liền thưởng một nắm tiền đồng, leng keng lăn đầy đất.
Lão mù quỳ mò tiền, nhặt một đồng liền dập đầu một cái, nàng cười nghiêng ngả.
Mỗi ngày đến giờ Thìn, ta và Đức phi đúng giờ quỳ ngoài chính điện.
Nàng dậy muộn, chúng ta quỳ mà tụng kinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!