"Cô nương tự tiện vào cung, chiếm tiểu trù nhà người khác, chiếm chính điện người khác, còn dám trước mặt Quý phi và Công chúa luận giáo dưỡng. Vậy gọi là gì?"
"Ngươi!"
Nước mắt nàng lại trào ra, quay sang Nguyên Hành Giản đang phê tấu.
"Nguyên Hành Giản! Chàng cứ để nàng bắt nạt ta. Nàng là Quý phi, quan lớn. Ta là gì? Ta chẳng là gì cả."
Nguyên Hành Giản bị nàng lắc tay áo, b. út son vạch lệch một đường.
Hắn đặt tấu xuống, ngẩng lên nhìn ta:
"Niệm Kha lớn rồi, nên có quy củ. Hôm nay chỉ là trừng phạt nhỏ, quỳ một chút, cũng có lợi cho nó."
"Nàng là mẫu phi, cũng nên dạy dỗ cho tốt. Không cần việc gì cũng che chở."
Vị tanh ngọt trào lên cổ họng bị ta ép xuống.
Ta nhìn mặt hắn, nhẹ giọng:
"Vâng, thần thiếp ghi nhớ."
Cửa không đóng kín, gió lùa qua khe, mang theo tiếng nức nở của Lãng Hoa và lời dỗ dành của Nguyên Hành Giản.
"Trẫm vì nàng, ngay cả Quý phi và con gái ruột cũng đã trách phạt. Nàng nên vừa lòng rồi chứ."
Sau lưng là tiếng hừ nũng nịu, vừa kiêu vừa làm nũng.
Vải áo xào xạc, ngọc bội leng keng, tiếng r*n r* đứt quãng khiến người buồn nôn.
…
An Ninh cung.
Niệm Kha ngồi bên cửa sổ, cầm b. út lông ngay ngắn.
Nghe tiếng chân, con bé ngẩng lên, mặt sạch sẽ.
"Mẫu phi, người xem chữ "đoạt" Niệm Kha viết này. Phu t. ử nói nét phẩy này khó nhất, Niệm Kha viết nhiều lần mới được."
Mực trên giấy còn chưa khô, nét phẩy run nhẹ, như chim non lần đầu đập cánh.
Ta nói:
"Niệm Kha viết rất tốt."
Con bé vui lắm, chấm mực, từng nét từng nét viết tiếp.
Yên lặng, không nhắc gì chuyện khi chiều.
Đêm xuống, con bé cuộn mình trong chăn, khịt mũi.
Ta vỗ lưng:
"Niệm Kha nhớ phụ hoàng không sai. Là nương không tốt, để con chịu ủy khuất."
Giọng con bé từ trong chăn vọng ra:
"Không phải người không tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!