Chương 12: (Vô Đề)

Hắn đáp một tiếng, xoa đầu con, lấy trong tay áo ra một gói kẹo.

Niệm Kha nhận kẹo, ngẩng lên hỏi:

"Hôm nay phụ hoàng cũng không vào sao?"

Hắn nói:

"Niệm Kha ngoan, phụ hoàng bận."

"Nguyên! Hành! Giản!"

Từ xa vang lên tiếng gọi nũng nịu, gọi thẳng tên họ.

"Ai cho chàng đem kẹo ta làm cho người khác! Hừ! Ta mặc kệ chàng!"

Kẹo ấy là do cô nương tên Lãng Hoa làm.

Chiếm tiểu trù, đổi bát đũa, còn nói từ nay bếp ấy nàng dùng, người khác không được vào.

Tiểu Lê bắt chước giọng nàng, học không giống, lại tự mình tức giận.

Nguyên Hành Giản đuổi theo. Chốc lát sau, chính điện lại vang lên tiếng cười.

Buổi chiều, chiếu chỉ dời cung được truyền đến.

An Ninh cung lộng lẫy xa hoa, cách Thái Cực điện hơn nửa cung thành.

Hải công công đích thân tới tuyên chỉ, khom lưng thở dài:

"Quý phi nương nương, Hoàng thượng chỉ là nhất thời hứng khởi."

Ta mỉm cười:

"Có phải hay không, công công trong lòng rõ hơn ta."

Ông ta trầm mặc, lại nói:

"Phu t. ử của Công chúa đã sắp xếp xong, đều là đại nho tiền triều. Ngày mai khai trí."

Đế vương uy nghiêm, tung hoành thiên hạ, nhưng một khi liên quan đến người kia, mọi nguyên tắc đều có thể vứt bỏ.

Đi tới lối nhỏ, phía trước vang tiếng vó ngựa. Đức phi ghìm cương, roi ngựa cài nơi thắt lưng.

Thấy ta, nàng xuống ngựa:

"Quý phi nương nương."

An Ninh cung chưa dọn xong, Đức phi mời ta đến Bồng Lai cung ngồi một lát.

Lần đầu ta đến, roi ngựa treo kín nửa bức tường, trường cung đặt trên giá, lông tên trong ống sáng bóng.

Bệ cửa sổ đặt một bình gốm, cắm vài nhánh tầm xuân khô.

Nàng theo ánh mắt ta nhìn sang:

"Trước đây ở Tây Bắc, doanh trại của ca ca ta cũng như vậy. Trên tường treo cung, dưới đất trải nỉ, bệ cửa cắm tầm xuân."

"Ca ca nói tầm xuân đẹp. Ta nói gai đ.â. m tay. Huynh ấy bảo, thứ đẹp thường đều đ.â. m tay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!