Chương 11: (Vô Đề)

Ta mỉm cười, tiếp tục bày biện bát đĩa.

Nấu quế hoa ủ là Quý phi Võ Linh Chiêu.

Dám vô tư đ.á.n. h Thiên t.ử, là thôn nữ Hồ Ngọc Kha.

Hơi nóng của bánh quế hoa lững lờ bốc lên, như ngăn giữa chúng ta một lớp mỏng.

Niệm Kha năm tuổi khai trí, là Nguyên Hành Giản tự mình dạy.

Từng nét b. út trên giấy Tuyên Thành viết ra ba chữ "Nguyên Niệm Kha". Dạy xong tên, hắn lại dạy con đọc những chữ trên tấu chương.

"Chữ này đọc là "trẫm", chữ này đọc là "an"."

Niệm Kha đọc giọng non nớt.

Hắn bật cười, bế con đặt lên gối:

"Niệm Kha của trẫm còn thông minh hơn đám lão già ở Hàn Lâm viện."

Niệm Kha ưỡn n.g.ự. c nhỏ:

"Vậy Niệm Kha giúp phụ hoàng phê tấu."

Con bé cầm b. út son, vẽ một vòng méo mó lên một bản tấu chương thỉnh an.

Hắn thật sự cho cất vào hộp rồi phát trả về.

Niệm Kha được nhũ mẫu bế đi ngủ. Đêm ấy hắn ở lại muộn hơn.

Dưới hiên vang tiếng mưa tí tách. Nguyên Hành Giản xoay người, ôm ta vào lòng.

"Linh Chiêu."

"Ừm?"

"Trẫm nghĩ rất lâu… có vài chuyện, nên buông xuống."

Ta lặng yên chờ hắn nói tiếp.

"Trẫm còn nhớ ngày Niệm Kha chào đời. Trẫm từ Ngự thư phòng chạy tới, nàng nằm trên giường, mặt trắng như giấy."

"Nàng ôm trẫm, gọi trẫm là A Giản. Khi ấy trẫm nghĩ, nếu nàng không tỉnh lại, đời này trẫm lại nợ thêm một mạng."

"Trẫm đã nghĩ rồi. Chờ lễ tế nông lần này trở về, trẫm sẽ phong nàng làm Hoàng hậu."

Hốc mắt chợt nóng lên, nước mắt không kịp ngăn, thấm ướt long bào trước n.g.ự. c hắn.

"Khóc gì, đáng lẽ phải vui mới phải."

Ta dụi nước mắt vào n.g.ự. c hắn:

"Không nói cho chàng biết."

Trên đầu truyền xuống tiếng cười:

"Vậy nàng… có muốn làm Hoàng hậu không?"

Ta ngẩng mặt lên:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!