Chương 10: (Vô Đề)

Thái giám run lên, cúi người lui ra.

Đúng lúc ấy, đứa trẻ trong lòng mở mắt.

Đôi đồng t. ử đen láy nhìn sang.

Ánh mắt Nguyên Hành Giản bỗng sáng rực.

"Linh Chiêu, nàng xem! Niệm Kha biết cười với trẫm rồi!"

Ta cũng cười, chạm nhẹ lên gò má con.

"Bệ hạ là phụ thân của con. Khí tức phụ thân, con nhận ra."

"Thật sao?" Hắn hỏi lại.

"Đương nhiên. Hồi nhỏ tổ phụ bế thần thiếp, thần thiếp cũng cười. Tổ mẫu bảo đó là nhận ra người nhà."

Hắn cười rất vui.

Trong mắt chỉ còn vụng về và hoan hỉ của một người cha.

Đế vương nơi triều đường sát phạt quyết đoán, mở miệng liền ban c.h.ế. t cho cả Chu gia, như chưa từng tồn tại.

Niệm Kha cười mệt, ngáp một cái, được nhũ mẫu bế đi b. ú sữa.

Ta thương thân tổn khí, một tháng nay gần như không xuống giường.

Hắn bước tới, ôm trọn ta vào lòng.

"Linh Chiêu, nàng vất vả rồi."

Long bào vương mùi sữa, ấm áp bao lấy ta.

Ta nhắm mắt, vùi mặt vào n.g.ự. c hắn.

"Đều là thần thiếp cam tâm."

Tay hắn đặt sau lưng ta, vỗ nhẹ từng nhịp.

"Ngủ đi. Trẫm dỗ nàng ngủ."

Khi Nguyên Hành Giản rời đi, bước chân rất khẽ.

Nhưng ta hoàn toàn không ngủ.

Ta nhắm mắt, lặp đi lặp lại nghĩ về chuyện một tháng trước.

Cấp báo Tây Bắc.

Nửa đêm gõ cửa cung.

Ngự thư phòng sáng đến rạng đông.

Hai thái y trực đêm vừa khéo chỉ giỏi bệnh nhẹ.

Trần ma ma là bà đỡ do bệ hạ chỉ định, nhưng chưa chắc làm theo lệnh hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!