Edit: An Tĩnh
Bạn đã từng nghe qua câu chuyện con quạ uống nước chưa, đó là một câu chuyện ngụ ngôn rất xưa rất cũ rồi.
Từng viên sỏi chìm xuống đáy bình, cho đến khi nước bên trong cuối cùng cũng tràn ra.
Nhưng nếu chiếc bình thủy tinh đột nhiên vỡ tan tành thì liệu có còn phân biệt được viên sỏi nào đã khiến giọt nước đó tràn ra không.
Chúng có hình dáng khác nhau, kích thước cũng không đồng nhất.
Nhưng đều quan trọng như nhau.
Rung động của tuổi thiếu niên vốn chẳng cần quá nhiều lý do.
Chỉ là mãi đến sau mới nhận ra.
Khi Tạ Ngật Chu đứng giữa mùa hè năm 2019 và ngoảnh đầu lại, thì anh đã không còn nhớ rốt cuộc là khoảnh khắc nào, là mẩu chuyện nhỏ không đáng nói đến nào mà khiến cái tên đó lặng lẽ lấp đầy trái tim anh.
Có lẽ chính là bắt đầu từ bài hát "Ký ức sao Thủy" kia.
Có những người đã được định sẵn là người đặc biệt.
Duyên phận bước vào thế giới của anh trước cả lý trí.
Cái tên Lâm Sơ Vũ lại một lần nữa lọt vào tai anh là khi cô diễn thuyết trên sân khấu vào thứ hai.
Ở độ tuổi mười mấy vốn chẳng cần phải tô son điểm phấn gì.
Cô buộc tóc đuôi ngựa xinh xắn, bờ vai mảnh mai nâng đỡ bộ đồng phục học sinh sạch sẽ, phía sau sân thể dục của trường trung học số 1 là một bãi đất trống rộng rãi bằng phẳng, xa hơn nữa là bóng núi xanh mờ ảo, thường bị người ta bỏ quên trong làn mây mù lãng đãng.
Vào khoảnh khắc cô cất giọng, vì sự cố hậu trường nên micro phát ra một tiếng nổ, âm thanh bén nhọn kéo dài vang vọng, cũng giấu đi tiếng đầu tiên đầy căng thẳng của cô.
Anh ở bên dưới ngẩng đầu nheo mắt nhìn, ánh nắng ban mai vàng nhạt, mạ một vầng sáng xung quanh cô gái.
Luồng ánh sáng ấy đến thật đúng lúc.
Dường như cũng đang nhắc nhở anh vỗ tay, nhắc nhở tất cả mọi người rằng Lâm Sơ Vũ rất đặc biệt và tỏa sáng.
Tạ Ngật Chu cảm thấy mỗi người đều có điểm tỏa sáng của riêng mình, ai cũng đặc biệt, khi ấy nói chuyện với Cảnh Tu Tề sao anh lại không hề nhận ra, vậy mà anh lại tách riêng từ này ra.
Vậy là độc đáo hay là đặc biệt.
Anh nhận được lời chúc mừng năm mới từ cô, chỉnh tề khuôn phép, còn có cả dấu chấm câu, thoạt nhìn giống như tin nhắn gửi hàng loạt, nhưng vì có tên anh trong đó nên không phải là gửi hàng loạt.
Lớp học của hai người ở cạnh nhau, số lần gặp nhau không tính là ít.
Nhưng hầu như không giao tiếp gì.
Mỗi một lần họ tiếp xúc với nhau, đều nằm giữa lý trí và nửa thân quen nửa xa lạ.
Sau đó anh lại nghe thấy cô bảo vệ mình theo cách không hẳn được gọi là bảo vệ.
Không thể nói là cảm động, vì anh không cảm tính như thế nhưng vẫn luôn có đôi chút gợn sóng, chưa bao giờ là phẳng lặng hoàn toàn.
Cô không uống được rượu, đêm đó khi hai người ngồi trên bậc thang, mặt cô đỏ bừng, rồi cô đột nhiên ngã vào vai anh, Tạ Ngật Chu cứng đờ ra.
Anh chưa từng tiếp xúc gần với con gái đến vậy, bầu không khí ngưng đọng trong tích tắc.
Anh ngửi thấy một mùi hương thanh nhẹ mà ngọt ngào, hệt như hoa dành dành, cũng hệt như quả vải, tựa như tỏa ra từ mái tóc cô, cũng tựa như tỏa ra từ hõm cổ cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!