Edit: An Tĩnh
Trên các mặt tường của khu nhà tập thể đã in hằn dấu vết của thời gian, lớp sơn trắng ban đầu đã ngả vàng nhẹ nhưng lại thêm phần ấm áp, đời thường. Cầu thang được quét dọn sạch sẽ không tì vết, trước cửa mỗi nhà đều đặt một chiếc thảm chùi chân mới tinh ngay ngắn, màu sắc không đồng nhất, kiểu dáng cũng khác biệt, bên trên đa phần đều viết câu "Đi lại bình an" hoặc vẽ họa tiết mèo chiêu tài.
Cửa nhà Lâm Sơ Vũ đã được mở sẵn, chỉ cần nhìn thoáng qua là đã thấy hết lối bài trí gọn gàng bên trong, sàn nhà lát gạch sứ sáng bóng thậm chí còn có thể phản chiếu bóng người.
"Mẹ ơi." Lâm Sơ Vũ ló đầu vào trước để thăm dò.
Vừa dứt lời, một loạt động tĩnh lập tức phát ra từ khu vực ghế sofa trong phòng khách.
Lâm Thanh Vận và Hứa Thiệu Quốc lần lượt đứng dậy, Lâm Sơ Vũ bước vào nhà, hơi sửng sốt, cô phát hiện hai người ăn mặc vô cùng trang trọng. Lâm Thanh Vận trông như sắp đi nhận giải giáo viên xuất sắc, còn Hứa Thiệu Quốc thì lại giống như tham gia hội thảo nghiên cứu nào đó của bệnh viện.
Chỉ có Hứa Nguyên Gia, người đứng dậy cuối cùng là ăn mặc đơn giản, anh đứng phía sau hai người họ.
Lâm Sơ Vũ lại gọi một tiếng: "Mẹ, ba."
Chuyện cô đổi cách xưng hô cũng là vào năm hai đại học, mặc dù cô vốn đã biết Hứa Thiệu Quốc đối xử với hai mẹ con cô rất tốt nhưng vẫn khó mà đổi sang cách gọi thân thiết như thế trong thời gian ngắn. Người ta thường bảo hoạn nạn mới thấy chân tình, trong khoảng thời gian Lâm Thanh Vận phải phẫu thuật ấy, cảm xúc của Hứa Thiệu Quốc không ổn hơn cô là bao, cũng chính vào khoảng thời gian đó, Lâm Sơ Vũ mới cảm nhận được rõ ràng, họ là một gia đình hoàn chỉnh.
Ánh mắt Lâm Thanh Vận hướng lên người con gái mình trước tiên, sau đó mới hơi lùi ra sau, bình tĩnh đánh giá người đàn ông trẻ đang đứng sau lưng cô.
Tạ Ngật Chu tiến lên nửa bước, vừa vặn thu lại khí chất của mình, anh cong khóe môi nở nụ cười, vừa nhìn là biết kiểu mà các bậc phụ huynh thích nhất, anh cất giọng trong trẻo nhưng không mất đi sự chững chạc để chào hỏi, tự giới thiệu bản thân: "Chào chú, chào dì, cháu là Tạ Ngật Chu."
Anh không nhấn mạnh mối quan hệ với Lâm Sơ Vũ, mà hơi khom người xuống khi nói chuyện, sau đó đưa túi quà trong tay tới: "Mạo muội làm phiền cả nhà, đây là chút lòng thành của cháu."
Lâm Sơ Vũ bỗng nhiên cảm thấy mình như biến thành học sinh tiểu học chờ bị giáo viên đặt câu hỏi, căng thẳng vô cùng, rõ ràng đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng tim vẫn đập dồn lên cổ họng.
Trên mặt Lâm Thanh Vận nở một nụ cười đúng mực, không quá thân thiết cũng không quá xa cách, chỉ đáp lại một tiếng với vẻ khách sáo. Hứa Thiệu Quốc tiếp lời đúng lúc, nhận lấy quà từ tay Tạ Ngật Chu: "Bọn trẻ các con đúng là khách sáo quá rồi, vào nhà trước đi đã."
Tạ Ngật Chu nhìn thấy Hứa Nguyên Gia, mí mắt ngước lên, cũng gọi một tiếng: "Anh."
Hứa Nguyên Gia cười hai tiếng, giả vờ "ừ" một tiếng đáp lại.
Bốn người trong một gia đình vốn đã náo nhiệt, giờ đây năm người cùng ở trong một phòng khách hình như có hơi chật chội, quan hệ giữa họ vẫn chưa thể gắn kết lại, Hứa Nguyên Gia tự mình kéo ghế ra.
Ban đầu Hứa Nguyên Gia thay Tạ Ngật Chu giới thiệu vài câu mà anh không thể tự khen bản thân, chủ đề tự nhiên mà đi theo, Hứa Thiệu Quốc tươi cười hòa ái, cũng khen anh đôi câu tuổi trẻ tài cao, ông cúi đầu định rót trà, Hứa Nguyên Gia tự nhiên nhận lấy làm giúp.
"Cháu và Sơ Vũ là bạn học cấp ba sao?"
"Vâng ạ." Tạ Ngật Chu cười nhẹ, "Bọn cháu không học cùng lớp, cháu học ở lớp bên cạnh cô ấy."
"Vậy hai đứa là?" Lâm Thanh Vận hỏi, nửa câu sau không nói rõ nhưng ai cũng hiểu.
"Không phải ạ, sau này lên đại học cháu mới theo đuổi cô ấy."
Hứa Thiệu Quốc gật đầu, trò chuyện thoải mái: "Học ngành trí tuệ nhân tạo à? Tiềm năng của ngành này cũng khá ổn đấy, hiện tại cháu đang làm ở công ty nào?"
Tạ Ngật Chu trả lời vừa khiêm tốn vừa đáng tin, Hứa Thiệu Quốc khá hứng thú, bầu không khí trái lại cũng rất nhẹ nhàng.
Ngồi nói chuyện như vậy một lúc, Lâm Thanh Vận chợt nhớ ra một chuyện, bèn nhìn về phía Lâm Sơ Vũ: "Sơ Vũ, chuẩn bị gấp quá, trong nhà thiếu một ít trái cây, con đi xem rồi mua thêm một ít về đây."
Lâm Sơ Vũ theo bản năng nhìn qua Tạ Ngật Chu, Lâm Thanh Vận buồn cười, gõ nhẹ đầu con gái mình: "Vẻ mặt gì đây hả, nhanh tay nhanh chân lên một chút, trưa nay Tiểu Tạ ở lại nhà ăn cơm luôn."
Bà đưa ví và chìa khóa xe cho Lâm Sơ Vũ, rồi nói với Hứa Nguyên Gia: "Ngoài trời nắng, con lái xe chở em đi đi."
Lâm Sơ Vũ đứng dậy, cụp mắt chần chừ: "Mua trái cây thì con tự đi là được rồi ạ, không cần anh đi cùng đâu mẹ."
Lâm Thanh Vận bảo: "Con đã luyện kỹ năng lái xe bao giờ đâu, hôm nay dịp lễ đông người khó lái lắm."
Hứa Nguyên Gia "vâng" một tiếng, chặn lời Lâm Sơ Vũ: "Được, vậy chúng ta đi thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!