Edit: An Tĩnh
Dạo này Lâm Sơ Vũ đang bị cảm nhẹ, hơi thở nặng nề hơn bình thường một chút. Hứa Nguyên Gia vừa nói xong, cô lặng người đi một lúc, miệng hé mở, tạp âm trong điện thoại kêu tanh tách tanh tách.
"Nhưng chẳng phải anh quen biết anh ấy lâu rồi sao?"
"Đúng vậy."
Một câu trả lời khiến Lâm Sơ Vũ không biết phải trả lời thế nào, cô vắt óc nghĩ, không ngờ chuyện này còn khó hơn cô tưởng, do dự một lúc, cô hạ thấp giọng thương lượng: "Anh."
"Hử?"
Lâm Sơ Vũ ôm một tia hy vọng thử thăm dò: "Có phải anh đang trêu em không."
Hứa Nguyên Gia cười hai tiếng, trả lời nhanh gọn: "Đúng vậy."
Lâm Sơ Vũ bỗng thở phào nhẹ nhõm: "Anh dọa em sợ chết."
Hứa Nguyên Gia nghe Lâm Sơ Vũ nói mà vui mừng khôn xiết: "Em sợ gì chứ, đáng lẽ phải là Tạ Ngật Chu sợ mới đúng."
Cô làm sao biết được, có lẽ là vì quá thích, chỉ hy vọng mỗi một người yêu thương mình cũng thành tâm và chân thành chấp nhận anh.
Anh nhắc đến Tạ Ngật Chu, đúng lúc Tạ Ngật Chu cũng đi vào phòng ngủ.
Lâm Sơ Vũ khẽ giọng nói thêm vài câu nữa với Hứa Nguyên Gia rồi mới bảo: "Được rồi, anh, chúng ta gặp nhau ở nhà nhé."
Cô cúp máy, Tạ Ngật Chu cầm một ly thủy tinh và bốn viên thuốc cảm đi đến: "Lại quên rồi."
Lâm Sơ Vũ xoa xoa cổ họng, không còn cảm giác đau: "Sắp khỏi rồi."
"Sắp khỏi không phải đã khỏi, uống thêm một ngày nữa."
Lâm Sơ Vũ thấy Tạ Ngật Chu không pha loại thuốc bột cực đắng kia thì lúc này mới chịu cầm lấy ly.
"Dạo này anh có liên lạc với anh trai em không."
"Có."
Lâm Sơ Vũ nhìn anh chờ đợi câu tiếp theo.
Tạ Ngật Chu lấy một viên kẹo nho xanh từ trong túi ra, không vội trả lời cô, bàn tay thon dài chậm rãi xé giấy gói, mí mắt ngước lên, nhét kẹo vào miệng Lâm Sơ Vũ.
"Tuần trước đi ăn chung một bữa ở Di Thanh."
Vị trái cây ngọt lịm tan ra nơi đầu lưỡi, khiến tâm trạng cũng tốt hơn nhiều, cô tiếp tục hỏi: "Anh em có nói gì không anh?"
"Ừm…" Tạ Ngật Chu lấy lại ly để sang một bên, nhéo mũi Lâm Sơ Vũ một cái rồi cười không rõ lý do: "Nói gì được chứ, thì bảo phải trông chừng em uống thuốc đàng hoàng, còn kể lúc trước em lén lút đổ thuốc cảm vào chậu hoa."
"Nói bậy!" Trái tim treo lơ lửng giữa không trung của Lâm Sơ Vũ quay về chỗ cũ, nghe Tạ Ngật Chu nói mà kìm chẳng đặng cãi lại: "Em không có đổ đi, chỉ đổ cặn thuốc dưới đáy ly thôi."
"Họ đổ oan cho em à?" Tạ Ngật Chu lên cao giọng ở cuối câu.
"Đúng vậy." Lâm Sơ Vũ gật đầu: "Lúc em còn nhỏ có chuyện như vậy, mẹ em nhìn thấy, bà ấy tưởng em đổ hết cả ly, em giải thích mà bà ấy cũng không tin lắm, sau đó… Bị biến thành trò đùa lan truyền ra."
Bây giờ nhắc lại chuyện này, Lâm Sơ Vũ vẫn còn chút buồn bực.
Tạ Ngật Chu hơi sửng sốt, đột nhiên bật cười lớn, vết lúm nhỏ mờ mờ bên khóe môi trái lại xuất hiện, Lâm Sơ Vũ đẩy tay anh ra, cảnh cáo nhẹ: "Anh đừng có cười quá đáng như thế."
Tạ Ngật Chu gật nhẹ đầu, tay để bên môi, muốn dừng nhưng có làm cách nào cũng không nhịn lại được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!