Edit: An Tĩnh
Tạ Ngật Chu nói muốn để Lâm Sơ Vũ thử thì sẽ để cô thử, anh cẩn thận cất quà mà Nhiếp Tư Tư tặng vào vali hành lý.
Hai người đi cùng chuyến bay, nhưng Lâm Sơ Vũ và Ninh Tử Trân ngồi vị trí áp chót.
Khi đi qua hàng ghế nào đó, Lâm Sơ Vũ mắt nhìn thẳng, chân bước nhanh hơn, giả vờ như không nhìn thấy bóng dáng cao gầy đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang đen ấy, cô vừa trả lời Ninh Tử Trân vừa đi về phía sau nhưng đột nhiên chân vướng phải một vật gì đó bên dưới.
Lâm Sơ Vũ bất ngờ không kịp đề phòng, vấp chân ngã về phía trước.
Cô hoảng hốt kêu lên, một bàn tay khô ráo kịp thời vươn ra vững vàng đỡ lấy cô, lực tay vừa đủ, lại kéo cô ôm vào lòng một cách kín đáo.
Anh chuyển tầm mắt đi, sắc mặt vẫn như bình thường nhưng bàn tay ở ch* k*n kẽ lại như được voi đòi tiên, to gan xấu xa bóp cô một cái.
Xung quanh có rất nhiều người, cả người Lâm Sơ Vũ cứng đờ, thoáng nhìn thấy Ninh Tử Trân đã nghe động tĩnh nên quay đầu lại, cô nín thở, vô cùng sợ Tạ Ngật Chu sẽ bị người ta nhận ra.
Lông mày Tạ Ngật Chu giật giật nhẹ, rút tay về đúng lúc, mắt cong tít lại, mang theo vài phần trêu chọc: "Nhìn đường đi."
Lúc này Ninh Tử Trân mới kéo Lâm Sơ Vũ đến hỏi: "Sao vậy."
"Không sao." Lâm Sơ Vũ nhanh chóng giữ khoảng cách, giấu đi vành tai đỏ ửng, khóe môi cong lên đầy áy náy, cô quay qua khách sáo nói với Tạ Ngật Chu một câu: "Cảm ơn nhé."
"Không cần cảm ơn." Anh hờ hững nói, ánh mắt như có như không lướt qua dáng vẻ chột dạ của cô.
Giọng nói trầm thấp, cuốn hút nhưng khi nghe vào tai lại rất dễ chịu, khiến Ninh Tử Trân kìm chẳng đặng nhìn thêm vài lần.
Đường nét người đàn ông vô cùng tuấn tú, anh đeo tai nghe, khẩu trang đen và mũ lưỡi trai che chắn kín kẽ ngũ quan sắc sảo, khí chất cực kỳ lạnh lùng.
Cô ấy định dời tầm mắt tiếp tục đi nhưng vô tình liếc thấy một vết đỏ ở vị trí cổ dưới tai người đàn ông, đồng tử đột nhiên chấn động.
Lâm Sơ Vũ kéo Ninh Tử Trần ngồi xuống ghế số 49K, quay đầu lại thấy cô ấy ghé đến kề sát tai cô với vẻ mặt thần bí.
Hơi thở nhè nhẹ phả lên làn da nhồn nhột, Lâm Sơ Vũ theo bản năng nghiêng đầu đi, Ninh Tử Trân đè nén giọng điệu kích động, hệt như mới phát hiện một drama lớn kinh thiên động địa vậy: "Anh đẹp trai mới đỡ cậu lúc nãy, trên cổ có vết đỏ!!!"
Ban đầu Lâm Sơ Vũ chưa nghe rõ, ngơ ngác: "Cái gì?"
"Trời ạ." Ninh Tử Trân đưa cùi chỏ huých Lâm Sơ Vũ một cái, "Dấu hôn, dấu hôn á."
Tay Lâm Sơ Vũ siết chặt dây an toàn: "…"
Ninh Tử Trân bùi ngùi: "Quả nhiên, những người có ngoại hình đẹp trai nếu không phải hoa đã có chủ thì cũng là hạng khốn nạn chơi bời."
"À đúng rồi, bạn trai cô cũng rất đẹp trai đó! Mặc dù lần trước tôi không thấy rõ mặt lắm nhưng cảm giác…" Ninh Tử Trân vô cùng chân thành nói: "Không hề thua kém người này!"
Đúng là không hề thua kém người này.
Bởi vì là cùng một người mà.
Ai mà ngờ được.
"Vậy, vậy à." Lâm Sơ Vũ cười khan hai tiếng, cúi đầu xoa xoa tai, hình như càng lúc càng nóng.
"Đúng vậy." Ninh Tử Trân trêu ghẹo.
Lâm Sơ Vũ không dám nói nhiều, ngón tay cô hoạt động trên màn hình điện thoại, len lén gửi một tin nhắn cho Tạ Ngật Chu: "Đồ xấu xa."
Khi nãy rõ ràng là anh cố ý ngáng chân cô.
Tạ Ngật Chu: "^^"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!