Edit: An Tĩnh
Một kỳ nghỉ trôi qua trong tiếng ve kêu và ánh trăng lên cao.
Buổi tối trước ngày khai giảng, Nhiếp Tư Tư điên cuồng nhắn tin cho Lâm Sơ Vũ, cô bạn có chút lo lắng, kết quả phân lớp phải đến bảng xếp hạng ở trường mới xem được, Nhiếp Tư Tư không biết thành tích của mình có đủ vào lớp trọng điểm hay không.
Lâm Sơ Vũ an ủi cô ấy nhất định có thể.
Người bên kia r*n r* than thở, hy vọng là vậy.
Hôm sau hai người đi học cùng lúc, thời gian đến trường cũng gần như nhau.
Trước bảng phân lớp có rất nhiều người đang đứng, Nhiếp Tư Tư ngoài miệng nói không dám nhìn nhưng thực tế chen còn dữ hơn ai hết.
Tổng cộng mười bốn lớp, hai lớp tự nhiên trọng điểm, một lớp xã hội trọng điểm, một lớp nghệ thuật thể thao quốc tế.
Không ngoài dự đoán, tên Lâm Sơ Vũ xuất hiện ở lớp ba, lớp xã hội trọng điểm.
Nhiếp Tư Tư vui mừng xong lại bắt đầu tìm tên mình, thành công nhìn thấy bản thân ở cuối bảng lớp một: "Vào rồi!"
"Quá tốt rồi!" Lâm Sơ Vũ thật lòng vui cho cô bạn.
Nhiếp Tư Tư nhảy tại chỗ xong lại tiếp tục nhìn lên trên, cố tìm người quen của mình trong lớp mới.
Nhìn rõ cái tên đứng đầu bảng, cô ấy hơi mở to miệng.
Một cái tên quen thuộc, Tạ Ngật Chu.
Rời khỏi đám đông lại đi tìm lớp học, những năm trước tự nhiên và xã hội được phân ra hai tòa nhưng năm nay vì số lượng tuyển sinh thay đổi cộng thêm tòa giảng dạy của ban tự nhiên đang sửa chữa, vì vậy hai ban đã đổi thành phân tầng, ba lớp trọng điểm đương nhiên được tách riêng, nằm cùng tầng với lớp trọng điểm khối mười.
Vì thế, lớp 11/1 và lớp 11/3, khoảng cách giữa Lâm Sơ Vũ và Nhiếp Tư Tư từ hai tòa nhà trong tưởng tượng biến thành cách một lớp.
Với Tạ Ngật Chu cũng vậy.
Vốn tưởng rằng sẽ rất khó gặp lại cậu, nhưng hình như cô cũng có chút may mắn, Lâm Sơ Vũ không tham lam.
Với cô mà nói, thích thầm sở dĩ gọi là thích thầm là bởi vì chưa từng mong có kết quả.
Lớp xã hội nữ sinh nhiều hơn, phòng học mới rất náo nhiệt, người xung quanh liên tục đến tìm Lâm Sơ Vũ nói chuyện, vừa khai giảng chưa sắp xếp chỗ ngồi, bạn cùng bàn của cô là Đàm Trinh, trước đây cũng học cùng lớp.
Còn một chuyện nữa, Nhiếp Tư Tư không ngờ chủ nhiệm lớp bọn họ vẫn là Vương Thừa Đức, còn chủ nhiệm lớp của Lâm Sơ Vũ là Thang Lan, mọi sự sắp đặt dường như đều nằm trong chữ duyên, khiến người ta cảm thấy như chưa từng thay đổi, nhưng thật sự đã thay đổi rồi.
Phong cách làm việc của Thang Lan là kiểu trong nhu có cương điển hình, mọi việc có thể thương lượng, nhưng không được vô tổ chức. Tiết tiếng Anh ngày đầu tiên tổ chức một buổi họp lớp nhỏ thông báo quy tắc rồi điều chỉnh nhẹ lại chỗ ngồi chút là kết thúc.
Trong giờ ăn, Nhiếp Tư Tư đến tìm Lâm Sơ Vũ một lần, vừa mở miệng đã than vãn: "Trời ơi, lão Vương sao vẫn không đổi tật vậy, cậu biết bọn tớ họp lớp bao lâu không, ông ấy còn vì chuyện này mà đổi tiết, tận một tiếng rưỡi!!"
"Dù sao thì…" Nhiếp Tư Tư vừa dậm chân vừa kéo tay Lâm Sơ Vũ than thở, còn có chút tủi thân, "Sao mới lên đã gây áp lực vậy, vốn dĩ thành tích tớ cũng không nổi trội mấy, ông ấy nói sau kỳ thi cuối kỳ năm người cuối lớp sẽ bị đổi với lớp thường."
Trái lại Lâm Sơ Vũ rất tin tưởng Nhiếp Tư Tư, tính tình Nhiếp Tư Tư sôi nổi, ngoài miệng nói sợ là thế nhưng hành động lại rất hăng hái.
"Còn sớm mà, sao chưa bắt đầu đã muốn rút lui rồi." Lâm Sơ Vũ lấy từ túi ra một gói đồ ăn vặt nhỏ, là sáng nay bạn bàn trước chia cho cô, "Tớ tin cậu, cùng lắm mỗi cuối tuần chúng ta đều đến thư viện ngâm mình."
Nhiếp Tư Tư nói Sơ Sơ cậu thật tốt.
"Cuối kỳ cậu còn nói với tớ thi không tốt, vậy mà vẫn vào lớp trọng điểm, đỉnh ghê, với lại cậu có còn nhớ hồi nghỉ hè chơi trò Plants vs Zombies không, em trai cậu chỉ khoe một câu nó đến level nào, kết quả cậu thức trắng một đêm là chơi qua luôn, nghiền nát nó, cậu sợ ai chứ, Tư Tư của chúng ta làm cái gì cũng được hết."
"Cậu nói đúng! Tớ phải thi được hạng nhất." Nhiếp Tư Tư như được tiêm máu gà, "Tớ còn muốn vượt Tạ Ngật Chu nữa!"
Lâm Sơ Vũ bật cười, cô giơ tay ủng hộ, tỏ vẻ tin hết: "Tớ thấy cậu chắc chắn sẽ làm được!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!