Chương 7: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Nhiếp Tư Tư vẫn lải nhải hỏi tới hỏi lui bên tai, còn thông báo xác nhận trước mắt lại nằm ngoài dự liệu của cô.

Cứ thế mà được chấp nhận rồi sao.

"Ê!" Nhiếp Tư Tư đột nhiên hét lên, tim Lâm Sơ Vũ như bị một sợi chỉ mảnh kéo nhẹ, dòng suy nghĩ bị cắt ngang.

"Tớ thấy dì nhỏ, Sơ Sơ, cậu đợi chút nhé." Nhiếp Tư Tư bị thứ khác thu hút sự chú ý bèn đẩy cửa chạy ra ngoài, miệng gọi lớn: "Dì nhỏ! Mẹ cháu hỏi khi nào dì qua ăn cơm."

Chiếc xe điện nhỏ chầm chậm chạy qua, hình như vọng lại một câu: "Tối nhé —"

Nhiếp Tư Tư quay lại hỏi tiếp, Lâm Sơ Vũ tùy tiện bịa một cái cớ cho qua chuyện.

Nhiếp Tư Tư chỉ gật gật đầu, cũng không nghĩ nhiều, tóm lại người trước mắt đã không còn thấy nữa rồi.

Chỉ còn lại những dây thường xuân đung đưa và lớp rêu xanh.

Sau cuối tuần đó, Tạ Ngật Chu cũng quay lại trường.

Lễ chào cờ của trường trung học số 1 được tổ chức vào giờ ra chơi sáng thứ hai hằng tuần, nắng buổi sáng gắt đến chói mắt, mặt đất bị hong nóng bốc lên hơi trắng nhàn nhạt.

Từng bóng dáng trong chiếc áo xanh trắng giẫm lên con đường gạch chạy về phía sân thể dục, Lâm Sơ Vũ đi dưới bóng râm tòa nhà, nghe mấy bạn nữ bên cạnh nói.

"Tạ Ngật Chu quay lại rồi à?"

"Đúng vậy, sáng nay tớ thấy cậu ấy ở cổng trường, cảm giác chẳng khác trước là bao."

"Không phải nói mẹ cậu ấy gặp chuyện sao."

"Còn có người nói nhà cậu ấy phá sản nữa kìa, không thì sao nghỉ lâu vậy."

Tin đồn trong trường là thế, chuyện gì cũng có thể kéo vào mà nói.

Mà thực ra, tuy Tạ Ngật Chu bị cảm vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng cũng không có gì nghiêm trọng, ngoài việc giờ tự học sáng lại vào lớp sát giờ. Trên mặt cậu lúc nào cũng nở nụ cười dễ nói chuyện, nhưng hàng mi rủ xuống lại mang vẻ lơ đãng xa cách, cậu đứng đó che miệng ho khẽ một tiếng, làm chủ nhiệm muốn mắng cũng không tiện mà không mắng cũng không xong.

Trong lễ chào cờ, hàng của lớp 10/8 và lớp 10/9 đứng sát nhau, Tạ Ngật Chu đứng cuối hàng. Đến phần đại diện học sinh xuất sắc phát biểu, Lâm Sơ Vũ nghe phía cuối hàng lớp bên cạnh bỗng xôn xao một trận.

Rất nhiều người quay đầu nhìn theo hướng tiếng động.

Giáo viên lớp 10/8 đứng cạnh Giang Diễm và Tạ Ngật Chu, không biết Cảnh Tu Tề nói gì mà khiến mấy người gần đó cười ầm lên, chọc thầy tức đến mức đá cậu ta một cái rồi quát bảo họ giữ trật tự.

Ánh mắt Lâm Sơ Vũ lẫn trong vô số ánh nhìn tò mò.

Rồi cũng như mọi người bị thầy đuổi quay lên.

Một cái nhìn vội vàng, trở thành lần cuối cùng cô nhìn thấy cậu trong khoảng thời gian sau đó.

Chỉ còn một tuần nữa là đến kỳ thi cuối kì, bầu không khí dần trở nên căng thẳng hơn, Lâm Sơ Vũ và cậu tuy chỉ cách nhau một bức tường, nhưng cũng không dễ gặp.

Thời gian của họ dường như cứ lệch nhau.

Cô làm bài trong lớp thì cậu ra hành lang lấy nước, cậu ăn cơm ở căn tin thì cô bị giữ lại trên lớp nên ra trễ.

6 giờ tối thứ sáu.

Kỳ thi kết thúc, ăn xong, Vương Thừa Đức đã đợi sẵn trong lớp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!