Chương 6: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Lâm Sơ Vũ không hẳn là nói dối hoàn toàn, cô đúng là từng gặp Tạ Ngật Chu ở hiệu sách. Chỉ là một cuối tuần rất bình thường, cô đi mua sách tham khảo, anh cũng vậy.

Đến lúc thanh toán cô mới phát hiện cậu đứng cạnh giá sách phía sau, thoáng nhìn vội, bóng dáng thiếu niên cao gầy như tấm ảnh chụp liền bị phơi sáng, chỉ còn lại ánh sáng và bóng mờ không trọn vẹn.

Lâm Sơ Vũ không biết Thang Lan có nói với Tạ Ngật Chu chuyện cô đến đưa đề không.

Ngày mai cậu gặp cô sẽ có phản ứng thế nào, có thấy cô rất kỳ lạ không. Trước khi ngủ Lâm Sơ Vũ mơ mơ màng màng lại nảy ra vài câu hỏi, tất cả đều liên quan đến cậu.

Ánh trăng chưa lặn hoàn toàn, một góc rèm rủ lên bàn cô, cùng cái tên của thiếu niên đi vào giấc mơ.

Thứ bảy Lâm Sơ Vũ tỉnh còn sớm hơn chuông báo thức, Lâm Thanh Vận mua bữa sáng về vừa vặn gặp người đã rửa mặt xong.

Bà nhìn đồng hồ hơi ngạc nhiên: "Hôm nay sao cũng dậy sớm thế, không ngủ thêm chút à?"

Lâm Sơ Vũ nhận bữa sáng từ tay mẹ rồi bày lên bàn, miệng đáp mơ hồ: "Sắp thi cuối kỳ rồi, con dậy ôn bài."

Hứa Thiệu Quốc từ phòng ngủ đi ra nghe vậy liền nhíu mày: "Đừng áp lực quá, sức khỏe mới là quan trọng."

"Không mệt ạ."

Đậu hũ ngọt mềm mịn tan trong miệng, Lâm Sơ Vũ cụp mắt, bỗng nghĩ giờ này Tạ Ngật Chu có khi vẫn chưa dậy.

Có mấy lần trông cậu khá buồn ngủ, giờ lại còn đang bệnh.

Nghĩ vậy, Lâm Sơ Vũ đi thư viện trước, làm xong đề mô phỏng là mười giờ, cô bắt taxi bên đường, phía đối diện vừa hay là một tiệm thuốc.

Giống như đã định sẵn.

Địa chỉ Thang Lan cho là một khu biệt thự độc lập, tài xế dừng ở cổng, bảo Lâm Sơ Vũ xuống đây thôi, bên trong ông không vào được.

Cô cũng bị chặn lại, sau khi nói rõ mục đích, bảo vệ yêu cầu cô gọi cho chủ nhà.

Lâm Sơ Vũ do dự một lát.

"Không có à?" Người đó nhìn ra vẻ lúng túng của cô, hỏi thẳng.

"Em đến đưa đề cho bạn học, bọn em không cùng lớp." Lâm Sơ Vũ giải thích.

Lý do này có hơi gượng, chính Lâm Sơ Vũ cũng biết, chắc chắn người ta sẽ hỏi vậy sao lại để cô đến.

Bảo vệ quả thật nghĩ như vậy, trước đây không phải chưa từng có người giả vờ quen biết để quấy rối chủ nhà, nhưng cô gái trước mắt đúng là dáng vẻ học sinh, không giống gây chuyện.

"Hộ nào."

Lâm Sơ Vũ đưa địa chỉ, nhìn anh ta tra sổ thông tin rồi gọi điện, tiếng tút tút kéo dài từng hồi, từ đầu đến cuối, đến khi mưa nắng đổ xuống cũng không ai bắt máy.

Cuộc thứ hai cũng vậy.

Chiếc váy vải cotton trắng mỏng manh trên người thiếu nữ là thứ mà sáng nay cô đã đứng trước tủ quần áo phân vân rất lâu mới chọn, theo bản năng muốn trông xinh hơn một chút trước mặt cậu, lại sợ quá khác thường sẽ bị nhận ra là có dụng ý, cuối cùng vẫn chọn cái đơn giản nhất, không nổi bật nhưng sạch sẽ, giống như chính con người cô.

Không rực rỡ như mùa hè, cũng không tiêu điều như mùa đông, ngược lại giống như những hạt mưa mịn dưới ánh nắng dịu dàng, lực sát thương rất nhỏ, có thể bị bỏ qua, chỉ khi nhìn kỹ mới phát hiện nó lấp lánh ánh vàng.

Cô không mang ô.

Bảo vệ nhìn bờ vai mảnh mai của cô, nhíu mày: "Mưa rồi, em có thể về trước, tôi chuyển giúp cho."

Lâm Sơ Vũ lắc đầu: "Có vài câu trọng điểm, phải nói với cậu ấy ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!