Chương 49: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Bầu không khí dường như ngày càng đông cứng lại, Kha Dĩ Nhiên nhìn bạn cùng phòng của mình, lặng lẽ siết chặt tay, cảm thấy mình cần phải xả thân vì bạn thôi.

Cô cất giọng khô khốc chào hỏi anh chàng đẹp trai bên cạnh, hào hứng mời: "Anh đẹp trai học trường nào vậy, hay là hai chúng ta đi cùng đi."

Hạ Văn cũng khá lịch sự, ánh mắt dừng trên người Kha Dĩ Nhiên, gật đầu chào: "Chào cậu."

Kha Dĩ Nhiên: "?"

Không phải, ai hỏi cậu có tốt hay không đâu.

Trọng điểm là cái đó à.

Kha Dĩ Nhiên bối rối trước trình độ đọc hiểu này, kinh ngạc nhìn sang Lâm Sơ Vũ.

"…" Lâm Sơ Vũ vừa định mở miệng thì Tạ Ngật Chu đã đi tới nhận lấy chiếc túi trên vai cô, thản nhiên xách trong tay.

"Đi cùng đi." Giọng anh nhàn nhạt, nghe không có gợn sóng gì, nhưng động tác này khiến Kha Dĩ Nhiên nhạy bén phát hiện ra, đó là một sự thân mật không lời, người khác làm sẽ thành mạo phạm, nhưng vào tay anh lại là lẽ đương nhiên.

Dùng một cách giải thích khác, gọi là tính chiếm hữu.

Nhưng mà.

Đi cùng sao?

Chắc chứ?

Tạ Ngật Chu và Lâm Sơ Vũ nhìn nhau một cái, anh nhướng mày: "Đều là bạn của cậu mà."

Đều là bạn.

Hạ Văn bỗng bật cười khẽ, vai lười biếng nhún lên: "Tôi còn có chút việc, cậu đưa hai cô gái đi đi."

Anh quay người đi hai bước rồi dừng lại, quay đầu, ánh mắt xuyên qua đám đông, hướng thẳng vào đáy mắt Lâm Sơ Vũ.

"Lâm Sơ Vũ." Nghĩ tới gì đó, giọng anh không cao, nói một câu mà chỉ cô mới hiểu.

"Lần này chúc cậu may mắn."

Trong xe vô cùng yên tĩnh, Kha Dĩ Nhiên và Lâm Sơ Vũ cùng ngồi ở ghế sau, cô bạn kìm chẳng đặng tò mò về câu nói cuối cùng của Hạ Văn.

Kha Dĩ Nhiên mượn động tác chỉnh tóc lén liếc Tạ Ngật Chu ở ghế lái, đường cằm người đàn ông sắc nét. Sau đó cô ấy nhanh chóng cúi đầu gõ một dòng chữ trên điện thoại, đưa khuỷu tay đụng Lâm Sơ Vũ: "Cho tớ hóng với, vừa rồi sao cậu bạn đó lại chúc cậu may mắn vậy."

Lâm Sơ Vũ mím môi, theo bản năng ngẩng đầu, liếc mắt đã chú ý tới ánh nhìn trong gương chiếu hậu.

Tạ Ngật Chu giữ vô lăng, mí mắt hơi nâng lên nhìn cô, con ngươi đen thuần túy, ánh mắt lướt qua tựa như có thể xuyên thấu qua màn hình điện thoại và nhìn thấy tin nhắn cô vừa nhận.

Người này có tâm linh tương thông gì không vậy?

Lâm Sơ Vũ gượng gạo đẩy tay Kha Dĩ Nhiên về: "Không có gì."

Đến ngã tư, Tạ Ngật Chu bật nhạc, sự yên tĩnh nặng nề trong xe lập tức bị xua đi một nửa.

Kha Dĩ Nhiên bên này không nhận được đáp án, lòng lại ngứa ngáy phía bên kia. Cuối cùng không nhịn được nữa, nghiêng người về phía trước: "Cái đó… Cậu với Sơ Vũ của bọn tớ có quan hệ gì vậy?"

Kha Dĩ Nhiên cố ý cất cao âm cuối, trong mắt lóe lên ánh sáng tinh nghịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!