Chương 48: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Một lúc sau Nhiếp Tư Tư mới hiểu được tâm tư trăm mối tơ vò của Lâm Sơ Vũ, cô bạn suy nghĩ một vòng, ban đầu đúng là bất đắc dĩ, nhưng sau này rốt cuộc vì điều gì thì ai nói rõ được.

Cô ấy là bạn thân nhất của cô, hiểu mọi điều về Lâm Sơ Vũ.

Thế rồi Nhiếp Tư Tư chậm rãi gửi đến một câu: "Hiểu rồi."

Có lẽ ông trời đã nghe thấy cuộc trò chuyện lần này của các cô.

Mấy ngày sau Lâm Sơ Vũ đột nhiên có thêm hai bài tập nhóm, khối lượng công việc nhiều đến mức không thở nổi. Học trên trường xong là cô lại cùng các thành viên trong nhóm chạy đến thư viện, ôm laptop đáng thương làm đến tối, nhưng tiến độ vẫn chỉ miễn cưỡng được một nửa.

Mười giờ, Kha Dĩ Nhiên ngáp một cái, hỏi Lâm Sơ Vũ tối nay còn về không.

Ngày mai có tiết lúc tám giờ sáng, lịch học gần như được xếp kín, mà bài tập nhóm đầu tiên của họ vẫn còn hai phần chưa xong.

Kha Dĩ Nhiên: "Hay là tối nay về ký túc xá ở một đêm đi, hai đứa mình về còn làm thêm được một lúc, tớ thấy chắc có thể làm xong được một phần đấy."

Lâm Sơ Vũ nghĩ một chút rồi nói được.

Lúc lên cầu thang, Kha Dĩ Nhiên nói với cô: "Trần Nam Sương cũng ở đó, nhưng bọn mình cứ mặc kệ cậu ta là được."

"Không sao."

Đẩy cửa ra, ký túc xá yên ắng, hai người kia đều nằm trên giường mình đeo tai nghe. Lâm Sơ Vũ chào La Thiên một tiếng, La Thiên ngạc nhiên: "Sơ Vũ, sao cậu lại về rồi."

Lâm Sơ Vũ giải thích đơn giản, nói đến bài tập nhóm, biểu cảm của La Thiên cũng trở nên đẩu khổ, còn tức giận: "Nhóm bọn tớ có một người chẳng làm gì cả, tớ nghi là định để đến cuối cùng rồi bắt bọn tớ dọn hậu quả cho cậu ta."

Kha Dĩ Nhiên: "Bài tập nhóm toàn vậy thôi, gặp phải người không hợp tác thì xui thật."

Trần Nam Sương nghe thấy bên kia nói chuyện, đảo mắt lẩm bẩm: "Làm bài nhóm mà còn muốn quản người khác, ra dáng lãnh đạo quá nhỉ, việc của mình còn làm xong chưa."

Nhưng giọng cô ta rất nhỏ, không ai nghe thấy, chỉ thấy cô ta kéo rèm lại.

Đồ đạc của Lâm Sơ Vũ trong ký túc xá vẫn rất đầy đủ.

Cô qua quýt chỉnh sửa khung cấu trúc cho phần tiếp theo rồi xoa xoa cái cổ nhức mỏi chui vào phòng tắm. Nước nóng xối xuống mới đột nhiên nhớ ra, cô quên nhắn cho Tạ Ngật Chu nói tối nay không về rồi.

Vốn dĩ cô nhớ chuyện này mà, sao bận quá lại quên mất.

Quấn mái tóc chưa kịp sấy khô, Lâm Sơ Vũ mò điện thoại, quả nhiên vẫn chậm một bước.

10:39.

Tạ Ngật Chu: "Ở cùng bạn à."

10:42.

Tạ Ngật Chu: "Muộn rồi, tớ đến đón cậu nhé?"

10:58.

Lâm Sơ Vũ vội vàng trả lời: "Tối nay tớ ở ký túc xá, không về nữa."

Tạ Ngật Chu: "Sao vậy."

Lâm Sơ Vũ giải thích bổ sung: "Vừa từ thư viện về, mai còn có tiết lúc tám giờ, đi đi về về hơi phiền nên tớ ở lại luôn."

Đến mấy chữ cuối chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy có chút chột dạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!