Edit: An Tĩnh
"Đang nhìn tớ à?" Tạ Ngật Chu cất giọng nhàn nhạt, mang theo chút trầm khàn không hề cố ý, tựa như sương sớm chậm rãi tan đi. Mái tóc đen của anh rối nhẹ rũ bên trán, mày kiếm mắt sáng, trong hàng mi khép hờ dường như nhóm lên một đốm lửa sáng.
Còn xen lẫn chút ý cười không rõ ràng.
Lâm Sơ Vũ vội vàng nhìn đi chỗ khác, hình ảnh bộ phim trong tầm nhìn nhòe thành một mảng trắng xóa, cô bỗng nhận ra Tạ Ngật Chu vốn chưa ngủ.
Đầu ngón tay vẫn lơ lửng chạm vào da anh, cái chạm lén lút này lập tức trở thành chứng cứ. Lâm Sơ Vũ định rút tay về, nhưng cổ tay lại bị những ngón tay anh bất ngờ khép lại giữ lấy.
Lòng bàn tay anh ấm nóng, có một lớp chai mỏng, cọ vào cổ tay cô khiến nó nóng ran.
"Hoảng cái gì." Khóe môi Tạ Ngật Chu cong nhẹ lên, giọng nhỏ đến mức chỉ hai người nghe thấy. Ngón tay như vô tình vòng qua làn da mềm mại nơi cổ tay cô. Nhịp mạch của cô gái đập mạnh mẽ, anh bật cười, "Tớ đâu có nói là không cho cậu nhìn."
Lâm Sơ Vũ hối hận muốn chết, cô không biết vừa rồi Tạ Ngật Chu đã nhìn thấy bao nhiêu. Cô mím môi không nói lời nào, cổ tay âm thầm dùng sức muốn thoát ra.
Nhưng Tạ Ngật Chu không buông, ngược lại còn trắng trợn siết chặt hơn.
"Cậu…"
Bầu không khí bỗng trở nên mập mờ, đặc quánh. Lâm Sơ Vũ chưa từng trải qua cảm giác nhịp tim và hơi ấm cơ thể giao hòa như vậy. Sau mấy lần âm thầm giằng co, cuối cùng vẫn là cô không chịu nổi mà thua cuộc: "Xem vết thương của cậu."
"Đang nghĩ gì vậy." Anh tiếp tục hỏi.
Lâm Sơ Vũ bị dẫn dắt nhớ lại, nghĩ rất nhiều. Nghĩ sao anh lại bị thương, nghĩ vết thương này đúng là khiến anh không còn đẹp nhất nữa, rồi lại nghĩ sẽ lặng lẽ chạm vào anh một cái
Chỉ một cái thôi.
Nhưng cô không dám nói.
Tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Cô cau mày, chỉ đành nhỏ giọng chuyển đề tài: "Phim…"
"Ừ, xem tiếp đi."
Tạ Ngật Chu khẽ cười. Tuy nói vậy nhưng ánh mắt vẫn luôn dừng trên vành tai đang ửng đỏ của cô.
Anh buông tay cô ra nhưng vẫn có chút chưa thỏa mãn. Anh nghiêng đầu, xấu xa bổ sung một câu: "Thật ra vừa rồi đúng là tớ lỡ ngủ mất."
Lâm Sơ Vũ: "…"
Câu này không nói thì thôi, vừa nói ra cô lập tức cảm thấy tai mình nóng bừng hơn.
Cô gái vội chộp lấy chiếc gối ôm bên cạnh chắn giữa hai người, cả người dịch sang đầu bên kia ghế sofa như con rùa, cứng rắn vạch ra một ranh giới rõ ràng.
Tạ Ngật Chu để tay lên môi cười đến run cả vai.
Hai người giải tán sau khi bộ phim kết thúc, một bóng dáng nhỏ nhắn khéo léo lướt qua trước mặt Tạ Ngật Chu. Cô chạy rất nhanh, chỉ để lại mình anh ở đây —
Ngày đêm nhớ mong?
Thứ Ba mơ mơ màng màng sắp ngủ gật, mí mắt giật giật, quên mất mối thù Tạ Ngật Chu giành hoa của nó, nhảy lên sofa cuộn tròn bên tay anh tiếp tục ngủ.
Tạ Ngật Chu chậm rãi lấy điện thoại từ túi ra, tìm chú thích của Cảnh Tu Tề. Ngón tay cái dừng lại một lúc rồi gửi một câu: "Tao thấy chắc tao vẫn có cơ hội đấy."
Giờ này Cảnh Tu Tề chưa ngủ, trả lời ngay: "?"
Cảnh Tu Tề: "Đồ chó nhà cậu làm cái gì rồi hả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!