Edit: An Tĩnh
Gặp ác mộng ư.
Hình như không phải.
Người trong mơ đang ở ngay trước mắt, nhẹ nhàng khoan thai, làm sao gắn với hai chữ ác mộng được chứ.
Lâm Sơ Vũ không nói gì, biểu cảm vẫn hệt như lúc nãy.
Tạ Ngật Chu nhìn cô một lúc, "ừ" một tiếng với âm cuối hơi cất cao, lại hỏi cô.
"Hả?!" Lâm Sơ Vũ hoàn hồn, "… Không."
Anh vẫn giữ giọng điệu đó: "Qua ăn cơm."
"Ồ." Lâm Sơ Vũ đứng dậy, Thứ Ba cũng bước theo cô, cô không nhìn thấy, suýt nữa thì vấp phải nó.
Thứ Ba: "Gâu!"
"…"
Người bên kia nhìn thấy hết cả, hơi buồn cười, nghĩ một lát rồi vẫn chọn mắng Thứ Ba, thiên vị quá mức rõ ràng.
Lâm Sơ Vũ với vành tai đỏ ửng ngồi đối diện Tạ Ngật Chu, cúi đầu ngoan ngoãn ăn cơm.
Anh nhìn thoáng qua, không hiểu sao da mặt con gái lại mỏng thế nhỉ? Chỉ vấp một cái cũng ngại, anh cong môi rồi lại nói Thứ Ba vài câu.
Thứ Ba vô cùng oan ức.
Lâm Sơ Vũ chớp chớp mắt, nhìn chú chó nhỏ dưới chân muốn nói đỡ cho nó vài câu, nhưng ánh mắt vừa nhìn thấy Tạ Ngật Chu thì tim lại đập kỳ lạ hơn, hô hấp cũng chậm lại, cô lại cúi đầu xuống.
Không dám biểu hiện quá rõ, cũng không dám tiếp xúc với Tạ Ngật Chu, bữa cơm này ăn cực kỳ khó khăn.
Trong lúc đó may mắn thay Tạ Ngật Chu là người có phép tắc, không có thói quen nói chuyện khi ăn, vừa hay có thể giấu đi tâm tư nhỏ này của cô.
Khoảng thời gian này bị kéo dài đến lạ, nhưng cuối cùng cũng phải kết thúc.
Lâm Sơ Vũ ngước mắt lên, phát hiện Tạ Ngật Chu đang chờ cô.
Hai người ở khoảng cách gần như vậy, kiểu gì cũng sẽ cảm nhận được thứ cảm xúc kỳ lạ kia.
"Có hài lòng không."
"Cái gì?" Tim khẽ run lên một chút, Lâm Sơ Vũ không chắc anh đang nói cái gì.
Tạ Ngật Chu tùy ý chống tay lên bàn, lúc này bắt đầu nghi ngờ đầu óc Lâm Sơ Vũ rốt cuộc đang nghĩ gì: "Còn cái gì nữa."
Lâm Sơ Vũ nghĩ ngợi, lại nghe anh nói: "Hương vị đó."
Hương vị, hương vị của món ăn anh nấu.
Cuối cùng sóng não cũng chuyển về kênh bình thường, Lâm Sơ Vũ gật đầu như gà mổ thóc, chuyện này là thật, Tạ Ngật Chu nấu ăn thật sự rất ngon, không thua gì bên ngoài.
"Sau này có thời gian thì mấy việc này để tớ lo."
"Thế còn tớ."
Ăn chực uống chùa, Lâm Sơ Vũ cảm thấy mình như chiếm được hời vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!