Edit: An Tĩnh
Tạ Ngật Chu cụp mắt nhìn áo khoác của mình, lại liếc sang cô, yết hầu giật nhẹ.
Thứ Ba ngậm dây dắt, ngồi giữa hai người nghiêng đầu.
Nếu cô quay lại thay đồ nữa thì cũng rất kỳ lạ, nên cô cứ đứng đó lúng túng không tiến lên.
Cuối cùng vẫn là Tạ Ngật Chu mở miệng trước: "Trùng hợp thật."
Khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, tay đút túi: "Chứng tỏ quần áo màu này rất hợp để đi siêu thị."
Thứ Ba thấy hai người cứ lề mề không chịu đi, sốt ruột đến độ bắt đầu xoay vòng vòng tại chỗ. Dường như đến lúc này Tạ Ngật Chu mới chú ý đến chú chó dưới chân, thản nhiên bổ sung: "Biết rồi, mua cho mày một cái nữa."
Lâm Sơ Vũ sờ sờ tai.
Nếu mua thêm cho Thứ Ba… Vậy thì không tính là đồ đôi nữa rồi.
Cô lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ về phía cửa: "Đi chứ?"
"Đi."
Họ lái xe đến một siêu thị thân thiện với thú cưng.
Tạ Ngật Chu đẩy xe mua sắm, dây dắt quấn trên cổ tay. Thứ Ba rõ ràng bị anh dắt nhưng vẫn cố vòng qua dính sát Lâm Sơ Vũ.
Lâm Sơ Vũ không biết là tính tình Thứ Ba tốt hay vốn dĩ nó đã bám người như vậy.
Tạ Ngật Chu đi sau cô hỏi: "Cần tây ăn không?"
Lâm Sơ Vũ không kén ăn, có người nấu thì càng không kén chọn: "Ăn!"
"Tôm xào bách hợp?"
Lâm Sơ Vũ quay đầu nhìn anh chọn tôm, ngoan ngoãn nói: "Được."
Cô nhớ ra một chuyện khác: "Trước đây Thứ Ba từng tặng tớ hoa, cậu biết không?"
"Không biết, sao vậy."
Giọng Tạ Ngật Chu rất bình thường, khác với những gì Lâm Sơ Vũ nghĩ, cô còn tưởng anh và Thứ Ba ở cùng nhau: "Có một buổi tối tự dưng nó chạy tới, miệng ngậm một bông hoa, tớ cũng không biết nó lấy được từ đâu."
Bánh xe của xe đẩy mua sắm tiếp tục lăn về phía trước.
"Nó đặt bông hoa lên chân tớ rồi chạy mất." Lâm Sơ Vũ vô thức cong khóe môi, "Sau đó tớ làm cành hoa đó thành hoa khô, bây giờ vẫn để cạnh giường."
Tạ Ngật Chu đưa tay lấy một hộp dâu tây, liếc nhìn cục lông vàng nói với giọng hờ hững: "Nó thích cậu nên muốn lấy lòng cậu đấy."
Nghe được đáp án từ chính miệng chủ nhân nó, Lâm Sơ Vũ cụp mắt nhìn Thứ Ba, chú chó nhỏ vẫy nhẹ đuôi.
Lần đầu tiên trái tim nổi bong bóng màu hồng vì một chú chó nhỏ. Lâm Sơ Vũ gật đầu với Tạ Ngật Chu, không phụ lòng Thứ Ba: "Tớ cũng thích nó."
Tạ Ngật Chu cười khẽ: "Được."
Hai người đi quanh khu này khá lâu, Tạ Ngật Chu hỏi cô còn muốn ăn gì nữa không.
Lâm Sơ Vũ nhìn chiếc xe đã chất đầy mấy tầng: "Tớ thấy đủ rồi."
"Qua bên kia xem thử đi." Tạ Ngật Chu đổi hướng, khẽ nâng cằm ra hiệu cho Lâm Sơ Vũ quay đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!