Chương 44: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Cũng khá thông minh đấy chứ.

Thu tiền thuê nhà là một quyết định đúng đắn.

Tạ Ngật Chu tìm được công tắc đèn, ngón tay bóp nhẹ cổ chân Lâm Sơ Vũ, bảo cô xuống: "Đi rửa mặt."

Khung xương cô gái nhỏ nhắn, nắm gọn giữa gan bàn tay là đã có thể giữ được, thậm chí còn dư ra một khoảng, đường cong mảnh mai rõ ràng mượt mà, tinh xảo như được điêu khắc từ bạch ngọc.

Vốn chỉ là động tác nhắc nhở vô ý, nhưng đối với anh…

Dường như Lâm Sơ Vũ có thế nào cũng rất có sức hấp dẫn.

Tạ Ngật Chu mím môi, đầu ngón tay rời đi.

Lâm Sơ Vũ chậm chạp trượt xuống khỏi tủ, muốn nghe lời đi qua, nhưng cả người mềm nhũn không dùng được sức, lưng dựa vào tường trượt xuống từng chút một.

Thấy cô sắp ngồi phịch xuống đất, Tạ Ngật Chu phản ứng rất nhanh, vươn tay giữ lấy eo cô.

Lâm Sơ Vũ theo phản xạ nắm vạt áo khoác trước ngực anh để mượn lực, trán đập cái "cốp" vào xương quai xanh của anh, phát ra một tiếng trầm.

Đau đến mức cô hít nhẹ.

Vai Tạ Ngật Chu khẽ động đậy, anh cụp mắt lùi ra một chút quan sát, buồn cười gọi: "Lâm Sơ Vũ."

Giọng trầm xuống, nghi ngờ: "Ăn vạ à?"

Lâm Sơ Vũ nhíu mày, qua được cơn choáng mới nói như thương lượng: "Tớ thật sự không đi nổi… Nghỉ ngơi một lát rồi làm tiếp được không?"

"Sao lại ngốc thế." Tạ Ngật Chu bất lực nói, nhưng cánh tay ôm eo cô lại siết chặt thêm mấy phần, kéo cô vào sát lồng ngực mình một chút rồi nói: "Được."

Sau khi đặt cô ngay ngắn lên giường, anh dùng khăn ướt lau mặt cho cô, Tạ Ngật Chu nhìn cô chăm chú một lúc, còn đang nghĩ sao Lâm Sơ Vũ lại gối lên tay anh mà ngủ mất. Hình như là lúc nãy khi anh đắp chăn cho cô thì bị cô nắm lấy, anh không rút ra, lòng bàn tay áp bên mặt cô gái, giúp cô gạt tóc ra rồi nói.

"Nếu cậu tỉnh rượu rồi mà vẫn không đổi ý."

"Thì tớ thật sự sẽ không đi nữa."

Anh mà thích một cô gái, nhất định sẽ đối xử với cô ấy rất tốt.

Vậy nên —

Tạ Ngật Chu khẽ cười một tiếng: "Lâm Sơ Vũ."

"Cho tớ một cơ hội, thử với tớ đi?"

**

Khi Lâm Sơ Vũ tỉnh dậy đã hơn tám giờ sáng hôm sau, cô ngủ gần mười mấy tiếng, sự mệt mỏi tối qua bị cuốn sạch. Cô xoa xoa đầu, thầm cảm ơn thuốc giải rượu, cơ thể không thấy khó chịu chút nào.

Ngoại trừ hơi khát.

Lâm Sơ Vũ mang dép lê mở cửa phòng, sự chú ý lơ đễnh hướng về một góc.

Chó?

Trong nhà xuất hiện một con chó?

Cô dụi dụi mắt, không phải nhìn nhầm, một con Border Collie lông vàng đang thò chân mò quả bóng dưới gầm sofa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!