Edit: An Tĩnh
Cuối tuần, Lâm Sơ Vũ phát hiện trước cửa có một thùng giấy màu nâu vuông vức, các góc thùng hàng được quấn băng keo rất cẩn thận. Gần đây cô không mua hàng gì, ban đầu còn tưởng ai gửi nhầm, nhưng vừa ngồi xổm xuống đã nhìn thấy ba chữ Cảnh Tu Tề to đùng trên phiếu gửi, còn người nhận thì in rõ ràng là Tạ Ngật Chu.
"Sao lại gửi tới đây."
Lâm Sơ Vũ nhỏ giọng lẩm bẩm, bỗng nhớ ra chắc là Cảnh Tu Tề vẫn chưa biết gần đây Tạ Ngật Chu đã dọn đến chỗ bạn ở.
Cô lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh thùng hàng gửi cho Tạ Ngật Chu: "Chuyển phát nhanh của cậu."
Tiện tay gửi thêm một sticker mèo nghiêng đầu bối rối.
Đợi mười phút Tạ Ngật Chu vẫn chưa trả lời. Lâm Sơ Vũ thử nhấc thùng vào trong, nhưng trọng lượng nặng trĩu khiến cổ tay cô chùng xuống.
Bên trong thùng chứa đầy đồ, rất chắc, không cảm nhận được là gì, cũng không biết để ngoài cửa có tiện không.
Cô tìm số rồi gọi cho Tạ Ngật Chu.
Âm thanh máy móc "tút tút tút" lặp lại, đổ chuông rất lâu vẫn không ai nghe. Ngay khi cô chuẩn bị cúp thì bên kia đột nhiên bắt máy: "Alo."
Một giọng nói vui vẻ xa lạ.
Ba chữ "Tạ Ngật Chu" trong cổ họng Lâm Sơ Vũ lập tức biến mất. Cô nhìn lại ghi chú, đúng là anh mà.
Cô cất giọng nhẹ nhàng xác nhận: "Xin chào, đây là số của Tạ Ngật Chu đúng không?"
"Đúng rồi đó!" Người bên kia nhiệt tình một cách bất thường, trước sự im lặng của Lâm Sơ Vũ, đối phương bắt đầu tích cực tự giới thiệu: "Tôi, Cảnh Tu Tề, không nghe ra giọng à?"
Cảnh Tu Tề, hai người không quá thân.
Giọng ngoài đời với trong điện thoại cũng khác nhau, lúc đầu đúng là cô không nhận ra, sau khi anh nhắc mới phân biệt được. Lâm Sơ Vũ cười nhẹ: "Cảnh Tu Tề, nghe ra rồi."
Cảnh Tu Tề cũng cười, giải thích với cô: "Tạ Ngật Chu dắt chó đi dạo rồi, không mang điện thoại, tôi nghe giúp cậu ấy."
"Chó." Lâm Sơ Vũ tò mò, "Cậu ấy có nuôi thú cưng à?"
"Đúng vậy." Nghĩ tới Thứ Ba, Cảnh Tu Tề mỉm cười nghiến răng, "Một con chó, cực kỳ đáng yêu."
Thảo nào trong nhà có máy cho ăn tự động, hóa ra là anh có nuôi chó.
Nghĩ một lúc mới phát hiện chủ đề đi hơi xa rồi, Lâm Sơ Vũ ngại ngùng kéo lại: "Không có gì đâu, chỉ là chuyển phát nhanh cậu gửi cho cậu ấy được gửi tới địa chỉ cũ, tớ muốn hỏi xem cậu ấy xử lý thế nào."
Cảnh Tu Tề "ôi" một tiếng, áy náy nói: "Trong đó là vài tài liệu, lẽ ra phải gửi tới chỗ bọn tôi, nhưng nhà đột nhiên xảy ra chút chuyện, hết cách nên đành đổi sang địa chỉ cũ của cậu ấy."
"Tối tôi bảo cậu ấy qua lấy."
"Nhà? Hai người ở chung à?"
"Đúng vậy." Cảnh Tu Tề gãi đầu, rất bất lực nói, "Ống nước tầng trên bị nổ, nước thấm xuống nhà bọn tôi, không ở được nữa."
Chuyện này xảy ra bao lâu rồi.
Sao Tạ Ngật Chu không nói với cô.
Lâm Sơ Vũ hỏi: "Vậy bây giờ hai người ở đâu?"
"Tạm thời đến phòng thí nghiệm ở đỡ thôi, đợi mấy ngày nữa xem giải quyết thế nào." Cảnh Tu Tề thở dài, "Thật ra tôi thì đơn giản, về ký túc xá cũng được. Nhưng Tạ Ngật Chu còn mang theo con chó nên hơi phiền, chắc phải tìm nhà khác."
Nói đến đây, bên kia vang lên tiếng mở cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!