Chương 42: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Câu nói này không hề xa lạ gì với Lâm Sơ Vũ.

Lúc ở nhà, Lâm Thanh Vận cũng hay lải nhải như vậy: "Con gầy quá rồi, ăn nhiều lên một chút. Đừng lúc nào cũng nghĩ tới việc giảm cân."

Thật ra Lâm Sơ Vũ không thấy mình gầy lắm, cũng không cố ý ăn kiêng, nên mỗi lần Lâm Thanh Vận nói xong cô đều thấy khó hiểu.

Hứa Nguyên Gia cười nói: "Đó là thương em đấy, người thương em mới muốn em ăn uống tử tế."

"Bây giờ người ta chuộng kiểu vừa trắng vừa gầy, chân đũa eo đồng hồ cát." Hứa Nguyên Gia nghiêm túc quan sát Lâm Sơ Vũ một lượt, trông rất ổn, rồi cảnh cáo em gái mình: "Sức khỏe là quan trọng nhất biết chưa, sau này ai bảo em giảm cân thì bảo nó cút đi."

"Em sẽ không làm thế đâu." Cô hài lòng về bản thân mình, sẽ không vì yêu cầu của người khác mà lạc lối.

Tạ Ngật Chu bước xuống bậc thềm.

Lâm Sơ Vũ đang thất thần nên hơi loạng choạng, cằm không cẩn thận đập vào phần xương nhô lên ở vai trái của Tạ Ngật Chu.

Một tiếng "cộp" trầm đục vang lên giữa hai người, chiếc ô cũng nghiêng về phía trước, che mất tầm nhìn của Tạ Ngật Chu.

Lâm Sơ Vũ vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi cậu!"

Vốn dĩ cơ thể cô đã căng thẳng, lần này lại càng không dám dựa quá gần anh, nhưng không dựa thì lại trượt xuống, chỉ thêm tốn sức.

Bàn tay đang đỡ chân cô của Tạ Ngật Chu siết chặt hơn một chút, rồi nhấc cô lên cao hơn: "Dời ô ra sau chút, chỉ cần che cho cậu là được."

Lâm Sơ Vũ khẽ đáp.

Đoạn đường này vừa gần mà cũng vừa dài.

Cánh tay cô vòng qua xương quai xanh của anh, nắm lấy vạt áo bên kia, nằm trên lưng anh hô hấp lên xuống khẽ khàng. Cuối cùng cô vẫn cúi mặt cắn môi, bực bội đến mức muốn tìm cái khe nào đó chui xuống.

May mà hôm nay cô mặc quần, bàn tay Tạ Ngật Chu to rộng, khớp ngón tay rõ ràng, sức lực không cho phép kháng cự ấy rất vững, cũng lún sâu thêm vào hõm chân cô một chút, nhưng cũng chỉ một chút thôi. Sau khi trưởng thành, khung xương của thiếu niên trở nên cường tráng, cô có thể cảm nhận rõ mạch đập ở cổ Tạ Ngật Chu, nhìn thấy cả nốt ruồi nhỏ trên yết hầu của anh.

Sự thân mật mà cô chưa từng nghĩ tới, khi thật sự xảy ra lại khiến Lâm Sơ Vũ cảm thấy như đang mơ.

Mà thực ra ngay cả trong mơ cô cũng không dám mơ tới chuyện này.

Giống như một ngôi sao rơi xuống, chủ động chạy đến đậu trên vai cô.

Tạ Ngật Chu băng qua đường rồi dùng một tay mở cửa xe, quay lưng lại đặt Lâm Sơ Vũ vào ghế.

Chiếc ô từ tay cô chuyển sang tay anh, mưa lất phất theo khe hở bay vào mặt cô, ẩm ướt mềm mại, cảm giác tồn tại rất nhẹ, đến lau cũng không cần.

Tạ Ngật Chu đang định gập ô lại thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng gọi lanh lảnh.

Cách đó vài bước cũng có một chiếc xe đỗ lại, cô gái bước xuống mặc áo hở vai màu nâu nhạt và quần bút chì, gương mặt xinh đẹp thanh thoát gọn gàng. Lâm Sơ Vũ nhìn từ trong xe ra, chẳng hiểu sao lại thấy quen quen.

"Tạ Ngật Chu, đúng là em rồi, chị còn tưởng nhìn nhầm cơ."

Tạ Ngật Chu nghe tiếng ngẩng đầu, sau khi nhìn rõ người đến thì qua quýt giơ tay chào một cái.

Cũng đúng lúc này Lâm Sơ Vũ mới nhớ ra, Hứa Tử Nguyện, cô gái trước đó từng bị chụp chung với Tạ Ngật Chu trong bức ảnh.

Hứa Tử Nguyện nhìn vào trong xe, vừa rồi cô nhìn thấy cảnh Tạ Ngật Chu cõng người, kinh ngạc giật giật lông mày.

Khóe mắt Tạ Ngật Chu liếc theo ánh nhìn của Hứa Tử Nguyện, vô thức thấy Lâm Sơ Vũ. Sao cô vẫn ngồi sát mép vậy, đang nghĩ gì thế. Bàn tay anh tự nhiên đặt lên đầu cô, đẩy nhẹ vào trong rồi đóng cửa xe lại, cắt đứt những hạt mưa bay về phía cô.

Cũng cắt luôn cả âm thanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!