Edit: An Tĩnh
Mặc dù giấc ngủ tối qua của Lâm Sơ Vũ đứt quãng, nhưng mấy tiếng cuối lại yên ổn bất ngờ, sáng sớm tỉnh dậy, cơ thể cô nhẹ nhàng, sự mệt mỏi của mấy ngày qua bị quét sạch, triệu chứng ốm cũng biến mất.
Buổi sáng có môn lịch sử kiến trúc, Lâm Sơ Vũ đi hai trạm tàu điện ngầm về trường, Kha Dĩ Nhiên đã giữ chỗ ngồi sẵn đợi cô.
Chưa vào lớp, Lâm Sơ Vũ vừa điểm danh xong thì thấy Kha Dĩ Nhiên ghé lại gần nhìn cô chằm chằm, làm cô giật mình: "Cậu nhìn gì thế?"
"Xem cậu sống thế nào khi không có tớ bên cạnh."
"Tớ tìm được nhà rồi." Lâm Sơ Vũ bật cười, nghĩ ngợi một chút rồi nghiêm túc nói: "Thật ra cũng khá tốt, giường lớn hơn ký túc xá, cũng yên tĩnh hơn. Chỉ là ở một mình thì hơi yên tĩnh quá."
Kha Dĩ Nhiên bĩu môi, đưa mắt nhìn về phía trước: "Phiền thật."
"Vậy cậu tìm được nhà rồi thì có còn quay về ký túc xá không?"
Lâm Sơ Vũ nhớ Hứa Nguyên Gia bảo đã trả trước ba tháng tiền thuê nhà, vừa hay tới kỳ nghỉ hè, mà khoảng thời gian này Tạ Ngật Chu không dùng đến căn nhà, thật ra cô ở ngoài cũng được, hơn nữa vị trí còn rất gần công ty cô muốn thực tập: "Chắc sẽ ở một thời gian ngắn."
Đoạn, cô đùa: "Không thể lãng phí tiền thuê nhà của anh trai tớ được."
"Cũng được, dù sao ở ký túc xá bọn mình đến nước tắm còn không ổn định, sống kiểu gì được."
"Vậy ăn xong tớ đi cùng cậu về ký túc xá lấy thêm ít đồ."
"Ừ."
Sau khi học xong môn lịch sử kiến trúc, hai người đến căng tin ăn cơm trước rồi mới về ký túc xá. Lúc này, Trần Nam Sương đang nằm trên giường lướt điện thoại, nghe thấy động tĩnh bèn ngẩng đầu lên, lông mày lập tức nhíu lại.
"Sao cậu lại về đây?"
Động tác thu dọn đồ của Lâm Sơ Vũ khựng lại, cảm thấy câu này thật buồn cười.
Cô quay người nhìn cô ta, cũng khẽ nhíu mày, giọng khó hiểu: "Tại sao tôi không thể về, vì cậu à?"
Trần Nam Sương đứng dậy: "Cậu chẳng phải đã…"
Lâm Sơ Vũ gọi thẳng họ tên cô ta cắt lời: "Trần Nam Sương."
"Tôi nghĩ cậu cần hiểu rõ hai chuyện. Giường này tôi đã trả tiền, việc có về hay không là quyền của tôi. Nếu cậu có gì bất mãn thì tự tìm cách giải quyết, ví dụ đổi phòng."
"Thứ hai, tôi chuyển ra ngoài ở không phải vì sợ cậu, mà vì tôi không muốn phí tâm sức vào chuyện này. Hiện tại tôi có lựa chọn tốt hơn việc ở ký túc xá, hoàn toàn không cần phải hơn thua với cậu về cái kiểu gây chuyện vô lý này."
"Nhưng nếu cậu cứ như vậy, tôi cũng không ngại khiến cậu khó chịu thêm đâu." Giọng Lâm Sơ Vũ vẫn dịu dàng như trước, nhưng bất ngờ là lại có thêm sức uy h**p. Có lẽ vì bình thường cô dễ nói chuyện, khiến người ta quên rằng cô cũng có gai.
"Cậu có ý gì?"
"Cái cuộc thi cậu dùng để cộng điểm tổng hợp vốn chỉ là ghi tên cho có, đã chỉ ghi tên rồi còn tính vào nhóm chủ chốt, cậu thật sự nghĩ họ không có ý kiến gì với cậu sao"
Sắc mặt Trần Nam Sương bất chợt lúc xanh lúc trắng: "Cậu bớt nói bậy đi!"
"Có phải nói bậy không thì cậu tự biết."
"Bây giờ tôi không muốn nghe giọng cậu nữa, tốt nhất cậu nên im lặng đi." Lâm Sơ Vũ cong cong mắt, quay lại tiếp tục thu dọn đồ. Ban đầu cô vốn không muốn làm căng với Trần Nam Sương, nhưng hình như cô ta không biết dừng đúng lúc.
Quả nhiên Trần Nam Sương không nói nữa, nhưng tiếng thở nặng nề trong phòng ký túc xá lại vô cùng rõ ràng, giống như vừa chạy 800 mét xong vậy, cơn bực bội nghẹn ở ngực, không lên cũng chẳng xuống.
Cô ta đột nhiên kéo rèm giường lại "soạt", như vạch ra một đường ranh giới vô hình trong không khí.
"Ai thèm để ý cậu ta." Kha Dĩ Nhiên đi ra ngoài với Lâm Sơ Vũ, "Cậu nên làm vậy từ sớm, không thì cậu ta tưởng cậu dễ bắt nạt thật đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!