Edit: An Tĩnh
Có một khoảnh khắc Lâm Sơ Vũ cảm thấy mình bị nhìn thấu hoàn toàn, tóc như muốn dựng đứng lên, trong đầu điên cuồng tua lại mấy nghìn khả năng.
Vừa rồi cậu không nhìn thấy chứ, phải giải thích thế nào đây, có chết cũng không nhận hay là…
Cuối cùng cô bối rối đi ra khỏi lớp, ánh mắt Lâm Sơ Vũ lơ đãng lướt qua môi cậu, chỉ thốt ra được một câu khô khốc: "Sao vậy."
Thiếu niên cụp mắt, ánh nhìn lướt qua mặt cô, tùy ý hỏi: "Thi không tốt à?"
"Hả?"
Vượt ngoài dự đoán của Lâm Sơ Vũ, hai câu đối thoại đột ngột ấy lại thành công khiến Tạ Ngật Chu nhìn thấy vẻ mặt như chú thỏ đó.
Tạ Ngật Chu tưởng cô không nghe rõ, khẽ ho một cái rồi hạ giọng lặp lại, còn nhìn cô và đổi sang cách nói an toàn hơn: "Thi không tốt nên buồn à."
Hai đôi mắt nhất thời chạm nhau, không ai dời đi.
Hơi nóng được nhiệt độ chiều muộn điều hòa lại dịu đi, trong lớp có người thò đầu ra ngó nghiêng, ghế cọ xuống sàn kêu cọt kẹt.
Giọng cậu rất tự nhiên, giống như đến tìm bạn bàn tối nay ăn gì vậy, đề tài càng đơn giản càng mang theo một loại thân mật nào đó, mà tầng quan hệ ấy giữa họ lại không tồn tại.
Hình như không phải chuyện phiếu trả lời, tim thì sợ hãi đập loạn, mà não vẫn còn thời gian phân biệt chuyện này, Lâm Sơ Vũ thầm khâm phục chính mình.
"Chắc là không." Cô chậm rãi chớp mắt một cái, kiềm chế dòng máu đang dâng lên, trả lời câu hỏi trước đó của cậu.
Dáng vẻ cô gái quá mức trang trọng, nói rất nghiêm túc, khiến Tạ Ngật Chu nghi ngờ không biết có phải mình vừa gọi người ta ra khỏi phòng thi không.
Khác một chút so với vẻ ủ rũ trên cầu thang lúc nãy, ánh mắt khẽ chuyển động, cậu cũng không hỏi thêm, dù sao con gái cũng có tâm tư riêng.
"Tớ nhớ cậu là cán sự môn Hóa."
Môn hóa, cán sự môn, thi cử.
Mấy từ nối lại trong đầu, mơ hồ lóe lên nguyên nhân cậu đến đây, vài giây sau, cô không phủ nhận, tiếp lời: "Sao vậy."
"Lớp các cậu đổi tiết Hóa với Thể dục, lão Tôn sẽ qua dạy."
Lão Tôn là giáo viên Hóa của lớp 10/8, lớp của Tạ Ngật Chu.
Quả nhiên, không phải vì cô, cũng không phải vì phiếu trả lời.
Không nói rõ là vui hay không vui, Lâm Sơ Vũ nghe xong ừ một tiếng, rồi mới sửa lại cho cậu: "Tớ không phải cán sự môn Hóa."
"Cậu nhớ nhầm rồi."
"Không sao, cậu giúp nói lại là được." Cậu không để ý, thiếu niên cong môi, thản nhiên đến chói mắt.
Không quan tâm rốt cuộc Lâm Sơ Vũ có phải hay không, hoặc vì sao cô đợi mình nói xong mới sửa.
Chỉ có Lâm Sơ Vũ mới tính toán rõ ràng chỉ trong thời gian ngắn như vậy, vì muốn nghe hết lời cậu nói, nên cho dù không phải mình cô cũng phủ nhận chậm.
…
Bóng Tạ Ngật Chu lại biến mất nơi cầu thang.
Những ánh mắt tò mò tụ trên người Lâm Sơ Vũ trong lớp cuối cùng cũng dám xúm lại.
"Sao Tạ Ngật Chu lại tìm cậu vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!