Chương 38: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Lâm Sơ Vũ ngồi xổm tại chỗ, gió đêm nhẹ nhàng thổi qua làm những sợi tóc tơ rơi bên má cô gái lay động. Cô nhìn người đàn ông vừa xuất hiện, cảm xúc trong mắt từ nghi ngờ ban đầu dần chuyển thành bối rối.

Không phải vì ngạc nhiên tại sao anh lại xuất hiện.

So với chuyện Tạ Ngật Chu đột nhiên hỏi cô khi nào dọn qua, thì việc tình cờ gặp nhau trên đường như thế này đã chẳng còn tính là gì.

Chỉ là thỉnh thoảng cô vẫn thấy hơi khó hiểu.

Người từng cảm thấy xa vời không thể chạm tới trước kia, bây giờ lại luôn vô tình gặp được.

Chuyện này rốt cuộc là gì.

Là trò đùa của số phận, hay là một mối duyên kỳ lạ không cách nào gỡ ra.

Cô lại nhìn anh.

Tạ Ngật Chu sải bước dài đi về phía cô, nhìn từ góc này, đường nét cằm anh gầy và hẹp, ánh sáng lướt trên chiếc khóa kéo bạc ở vạt áo. Làn da mỏng mà trắng sắc nét sạch sẽ, ngay cả chút khí chất bất cần quanh người cũng có thể gọi là cảm giác thiếu niên.

Người này đúng là đẹp trai, mà còn là kiểu đẹp trai rất rõ ràng.

Đoạn đường anh đi tới đã có mấy người qua đường hướng ánh mắt lên người anh.

Vốn dĩ anh trông thế nào cũng chẳng liên quan gì đến Lâm Sơ Vũ.

Nhưng lúc này anh lại dừng ngay trước mặt cô, kéo theo cả những ánh nhìn đánh giá kia cùng rơi xuống người cô.

Khi này Lâm Sơ Vũ mới nhận ra dáng vẻ của mình hiện tại không được đẹp lắm, kéo theo vali ngồi xổm bên lề đường, có lẽ người ta sẽ nghĩ nếu cô không phải ngủ ngoài đường thì cũng là bỏ nhà đi.

Tạ Ngật Chu không nói gì, chỉ cụp mắt nhìn chiếc vali bên chân cô.

Sau lưng là bảng đèn neon sáng rực của khách sạn, có vài chuyện không cần nói cũng hiểu.

Lâm Sơ Vũ muốn đứng dậy, nhưng bắp chân đột nhiên tê nhói, như có hàng nghìn cây kim nhỏ châm vào khiến cô chỉ có thể tiếp tục chờ cho đến khi đỡ. Cô nhíu mày ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy Tạ Ngật Chu lấy điện thoại ra.

"Cậu làm gì vậy?" Lâm Sơ Vũ cảnh giác hỏi.

Ngón tay cái của Tạ Ngật Chu tùy ý lướt hai cái trên màn hình, lúc này mới chậm rãi nhấc mí mắt lên: "Hửm?"

Lâm Sơ Vũ chợt lạnh gáy, một dự cảm không lành bất chợt trào dâng.

Đúng như dự đoán, một giây sau — "Tách tách."

Tiếng chụp ảnh giòn tan nổ tung trong không khí, Tạ Ngật Chu giơ điện thoại lên, ống kính chĩa vào cô một cách trắng trợn, anh thản nhiên nghiêm túc như thể đang ghi chép lại để lưu giữ.

"Cậu —" Lâm Sơ Vũ trợn tròn mắt, vành tai lập tức nóng bừng lên, "Tạ Ngật Chu!"

Người bị gọi tính tình tốt chỉ cong khóe môi: "Tớ đây."

Lâm Sơ Vũ đâu có ngốc, hiểu anh đang làm gì, vội vàng kéo vạt áo Tạ Ngật Chu: "Cậu định mách anh tớ đúng không?"

"Đúng vậy." Tạ Ngật Thứ Ban cô một lát rồi gật đầu thừa nhận.

"Dù sao tớ cũng không có tư cách, em gái anh ấy không muốn gặp tớ, cũng không muốn nghe tớ nói, tớ hết cách chỉ đành báo cáo đúng sự thật thôi."

"…"

Lâm Sơ Vũ bị câu này chặn họng, không nói được gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!