Chương 37: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Cuối tháng tư, hơn sáu giờ tối, hoàng hôn vừa mới lan lên chân trời. Ngã tư thứ ba trên con đường này xuất hiện, phía trước là dòng xe dài như con rồng nằm im bất động, đèn phanh nối liền thành một dải đỏ sẫm trong bầu trời đang tối dần.

Tạ Ngật Chu hạ cửa sổ xe, cánh tay gác lên mép cửa, nghiêng đầu nhìn sang phải. Bên kia một chú Samoyed lông xù ló đầu ra, Lâm Sơ Vũ đang nhìn chằm chằm chú chó đó, đôi mắt cả hai đều đen bóng ướt át. Anh nhìn họ từ phía sau, phát hiện mình thậm chí còn không phân biệt nổi rốt cuộc ai trông nghiêm túc hơn.

Tạ Ngật Chu chợt nhớ tới buổi chiều, vài tiếng trước đó.

Lúc nhận được cuộc gọi của Hứa Nguyên Gia, anh vừa mới tỉnh ngủ. Tối qua đường dây điện trong phòng thí nghiệm xảy ra vấn đề, mô hình và dữ liệu suýt nữa gặp sự cố, anh thức đến năm giờ sáng mới tranh thủ được chút thời gian nghỉ ngơi.

Anh vốn tưởng là chuyện của giáo sư Hoàng, kết quả Hứa Nguyên Gia lại nói tới Lâm Sơ Vũ.

Chỉ vài câu đơn giản, Tạ Ngật Chu đã hiểu.

Đôi khi Lâm Sơ Vũ sẽ tự mình chịu thiệt thòi, từ Đinh Nam đến Kinh Xuyên xa ngàn dặm, trước giờ cô chỉ báo tin vui không báo tin buồn, người nhà đều lo cô không chăm sóc tốt cho mình. Mà trùng hợp thay anh là bạn của Hứa Nguyên Gia, lại từng là bạn học của Lâm Sơ Vũ, nên muốn nhờ anh giúp trông nom cô một chút.

Tạ Ngật Chu khựng lại một chút rồi đột nhiên hỏi: "Cô ấy không có bạn trai à."

Hứa Nguyên Gia cũng hỏi ngược lại: "Em ấy lấy đâu ra bạn trai."

Cảnh tượng ngày trở lại trường sau kỳ thi đại học vẫn thỉnh thoảng hiện lên trước mắt anh, Lâm Sơ Vũ và Hạ Văn mặc áo xanh lam na ná nhau đứng dưới tàng cây lớn, sau này gặp lại cũng là Hạ Văn đứng bên cạnh cô.

Vậy chỉ là bạn thôi sao?

Tạ Ngật Chu chợt cười.

Đầu bên kia Hứa Nguyên Gia không chờ được phản hồi, đang định hỏi "Chẳng lẽ con bé yêu rồi à?" thì nghe Tạ Ngật Chu đáp: "Được, để tôi đi xem cô ấy."

"Bên này cứ giao cho tôi."

Hứa Nguyên Gia lại nhắc tới chuyện Lâm Thanh Vận muốn Lâm Sơ Vũ dọn ra ngoài ở, hỏi anh có nguồn nhà nào đáng tin không. Tạ Ngật Chu l**m môi, ép khóe miệng đang cong xuống, giọng mới ngủ dậy mang theo vài phần lười biếng: "Trùng hợp thật, tôi có một căn nhà ngoài trường, vị trí khá tiện."

"Cậu không ở à?"

"Giờ tôi ở với bạn, tiện chuẩn bị thi đấu."

Mọi chuyện thuận lợi ngoài dự liệu, đầu ngón tay Tạ Ngật Chu gõ nhịp nhẹ lên vô lăng.

Đài radio vừa đúng lúc chuyển sang một bài hát mới, giọng nữ biếng nhác chậm rãi vang trong khoang xe:

"Chầm chậm mở nắp chiếc hộp Pandora

Món quà dù tệ đến đâu vẫn là quà, còn hơn mãi mãi không được mở ra

Cứ mặc sức mất kiểm soát, vẻ đẹp kỳ quái thế gian chẳng bao giờ hiểu."

Tạ Ngật Chu cụp mắt xem tên bài hát — "Ít nhất hãy làm một chuyện điên rồ".

Anh tự giễu mình, lời bài hát này đúng là chú thích được đo ni đóng giày cho vở kịch được anh tỉ mỉ sắp đặt hôm nay.

"Lâm Sơ Vũ."

"Hả?"

Chú Samoyed bị chủ của nó tức giận kéo vào trong xe, Lâm Sơ Vũ quay đầu lại, thấy đèn đỏ 120 giây còn lại một nửa.

Sau đó là hình bóng phản chiếu trong đôi mắt đen của Tạ Ngật Chu, là cô.

Anh nhìn cô chăm chú, dường như nhận ra sự căng thẳng của cô, anh lấy từ hộp đồ mấy viên kẹo ngậm giảm đau họng, không nói gì mà đặt vào tay cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!