Chương 35: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Lâm Sơ Vũ tắt chuông rồi trả lời Hạ Văn: "Cậu không tìm được à, vậy gửi định vị đi, lát nữa tớ ra đón cậu."

Hạ Văn gửi một tấm ảnh tòa giảng đường.

Lâm Sơ Vũ: "OK."

Cô không tránh né mà trả lời ngay trước mặt Tạ Ngật Chu.

Cô không nghĩ với tính cách của Tạ Ngật Chu thì anh sẽ tò mò chuyện riêng tư của người khác, dù sao lần trước khi cô nghe điện thoại anh cũng chủ động tránh đi.

Nhưng không may là hôm nay Tạ Ngật Chu lại hoàn toàn quên mất hai chữ "tự giác".

Sắp xếp xong cho Hạ Văn, Lâm Sơ Vũ nhìn thấy một đôi mắt đen như đá obsidian trong màn hình điện thoại đã tắt, cùng hướng vào một chỗ giống hệt ánh nhìn của cô.

Lâm Sơ Vũ ngẩng đầu, Tạ Ngật Chu rõ ràng đang nhìn về phía sau lưng cô mà.

Là cô nhìn nhầm sao?

"Chuyện WeChat vẫn nên giải thích một chút." Lâm Sơ Vũ cố gắng ép bản thân nói thật nhẹ nhàng: "Điện thoại cũ tớ bị mất, đổi số mới, WeChat cũng đổi theo."

"Cho nên nếu trước đó cậu từng gửi tin nhắn gì cho tớ thì chắc tớ đều không nhận được."

Lâm Sơ Vũ nói khá giữ ý, thực tế là hoàn toàn không nhận được gì.

Ánh mắt Tạ Ngật Chu dừng trên mặt cô vài giây, bỗng nói: "Tớ nhận được."

"Cái gì?" Trong đầu Lâm Sơ Vũ lóe lên một khả năng, "Đó không phải tớ đâu, cậu không bị lừa chứ?"

"Không." Giọng Tạ Ngật Chu trầm ổn dừng lại một chút, rồi nói như không có gì: "Nhận được thông báo tớ không phải bạn của đối phương."

Câu nói đó như một cú đánh mạnh, Lâm Sơ Vũ nín thở, trái tim đau âm ỉ giống như bị sừng hươu đâm trúng.

"Vậy là không phải cậu xóa." Tạ Ngật Chu chậm rão kéo dài giọng, mang theo chút trêu đùa.

"Không phải." Lâm Sơ Vũ ngượng ngùng xin lỗi: "Chắc là bị người đăng ký lại sau này hoặc người nhặt được sim xóa mất."

"Thì ra là vậy." Tạ Ngật Chu thu lại vẻ lười biếng, nhìn vào mắt Lâm Sơ Vũ, khẽ chậm rãi cười một cái: "Tự nhiên thấy vui hơn một chút."

Lâm Sơ Vũ vội vã đi về phía cầu đá, Hạ Văn ngoan ngoãn đứng tại chỗ, thấy cô tới thì nhét tay vào túi áo khoác.

"Chậm quá đấy." Cậu không khách sáo nhận xét Lâm Sơ Vũ, "Chậm thêm chút nữa là cậu có thể thấy tượng băng rồi."

"Làm gì lạnh đến thế." Lâm Sơ Vũ kéo cậu đi về phía đường lớn.

"Này, kiên nhẫn của cậu đâu." Hạ Văn sải bước đuổi theo, vượt lên trước rồi cụp mắt nhìn Lâm Sơ Vũ, "Nói gì thì nói tớ cũng đến để cổ vũ cậu mà."

Lâm Sơ Vũ: "Cảm ơn nhá, thật ra người đến cổ vũ tớ cũng khá nhiều."

Hạ Văn tức đến bật cười: "Vậy hóa ra có tớ hay không cũng vậy nhỉ."

Lâm Sơ Vũ: "Nhưng các cậu đều là bạn của tớ."

"Ôi chao." Hạ Văn ngạc nhiên, "Nói chuyện khéo vậy, được rồi, không uổng công tới."

Trước đó Lâm Sơ Vũ đã chia sẻ bài của ban lên vòng bạn bè theo yêu cầu của trưởng ban để tuyên truyền, cô chỉ viết một câu: bạn nào hứng thú có thể xem thử ~

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!