Chương 34: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Tay Lâm Sơ Vũ khựng lại trên màn hình, vì giọng nam bất ngờ vang lên nên mãi vẫn chưa bấm xuống.

Trễ thế này rồi mà anh vẫn chưa ngủ sao, Lâm Sơ Vũ kinh ngạc, nhất thời không biết phải nói gì.

Trong loa chỉ còn lại tiếng hít thở của anh, chậm rãi, trầm thấp, xen lẫn tạp âm điện thoại.

Một lần hít vào, một lần thở ra, cực kỳ rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, giống như thủy triều vỗ vào bờ giữa đêm khuya. Mấy tiếng trước họ còn gặp nhau, không ngờ lại tiếp xúc vào lúc này, thậm chí ban đêm khiến cảm giác gần gũi hơn.

"Lâm Sơ Vũ?" Sau vài giây im lặng, Tạ Ngật Chu lại lên tiếng.

Giọng anh trầm hơn ban ngày, khàn khàn hơi nhỏ lại: "Sao thế."

Lâm Sơ Vũ siết tay: "Cậu chưa ngủ à?"

Nói ra mới phát hiện câu hỏi thật ngớ ngẩn, cô lập tức sửa lại: "Là tớ đánh thức cậu."

Đầu bên kia truyền tới tiếng chăn trượt xuống, vải cọ vào nhau sột soạt, hơi thở anh khựng lại một lát: "Không có đánh thức tớ."

"Vừa hay khát nước."

Lâm Sơ Vũ nhìn bóng mình phản chiếu trên kính, mặt nhăn lại đầy vẻ hối hận, sao có thể không làm phiền anh được, sao mình lại bất cẩn thế này.

Thấy cô mãi không nói gì, Tạ Ngật Chu đoán chắc chẳng có chuyện gì, yên tâm hơn, anh dứt khoát xỏ dép đi rót một cốc nước thật, để Lâm Sơ Vũ bên này tự vắt óc nghĩ lý do.

Anh đại khái có thể tưởng tượng được khi này dáng vẻ Lâm Sơ Vũ thế nào, chắc chắn là đang nhíu mày, rồi mím môi, mở miệng định bịa mấy chữ lại nuốt xuống, cuối cùng giả vờ bình tĩnh kiếm đại một cái cớ.

Mà Lâm Sơ Vũ bên kia đúng là vừa trải qua cả quá trình đó, cô cắn khớp ngón trỏ, hạ giọng: "Dạo này cậu có bận không."

Tạ Ngật Chu liếc sang điện thoại đang nằm trên đảo bếp, thời gian cuộc gọi 1:58. Hai phút, anh chờ Lâm Sơ Vũ chỉ để cô hỏi một câu như vậy, uống một ngụm nước, chính anh cũng thấy buồn cười.

Tạ Ngật Chu nói: "Bận."

"Vậy à." Lý do đã chuẩn bị của Lâm Sơ Vũ lập tức mất hiệu lực, cũng không nói rõ được cảm xúc gì, cô đổi lời: "Vậy cậu nghỉ sớm đi."

Lần này đối diện không nói gì, nhưng cô nghe thấy tiếng ừng ực, anh thật sự đang uống nước.

Sau đó một tiếng thủy tinh nặng nề chạm vào mặt bàn vang lên trong màn đêm tĩnh lặng, Tạ Ngật Chu đặt cốc xuống, giọng tỉnh táo lại đôi chút: "Không giải thích chút à?"

"Nếu tớ rảnh thì cậu định nói gì."

Lâm Sơ Vũ chậm rãi nói ra cách bồi thường vì đã đánh thức anh: "Nếu cậu rảnh thì mấy ngày nữa trường có buổi dạ tiệc, tớ có vé, muốn tặng cậu hai tấm."

"Cũng xem như cảm ơn chuyện hôm nay."

"Hai vé à?" Tạ Ngật Chu dường như hứng thú.

Lâm Sơ Vũ: "Ừ, hai vé."

"Hôm đó cậu cũng đi à?"

"Có chứ." Lâm Sơ Vũ giải thích đơn giản, "Là câu lạc bộ bọn tớ lên kế hoạch, nên chắc chắn tớ phải qua rồi, cậu yên tâm, vé chính quy đó."

Tạ Ngật Chu hiểu ý, cười: "Cậu là nhân viên nhỉ."

"Đúng." Lâm Sơ Vũ lược bỏ chuyện mình còn phải lên sân khấu diễn… cây cột điện gắn loa phát thanh.

Anh lại hỏi: "Vậy tớ đi xem với ai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!