Chương 33: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Hai người đứng đối diện nhau, khoảng cách chưa đến hai bước, hai âm thanh đồng thời vang lên bên tai cô, một rõ ràng, một trầm thấp.

Mà người nói chuyện từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm vào cô, hơn cả là còn rất thẳng thắn nói, Lâm Sơ Vũ, tớ bị tổn thương.

Mấy chữ này giống như một viên đá nhỏ ném xuống mặt hồ, khiến toàn bộ suy nghĩ của Lâm Sơ Vũ rơi vào vòng xoáy mang tên Tạ Ngật Chu.

Khóe môi anh cong lên, nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc.

Khiến Lâm Sơ Vũ cảm thấy dường như anh thật sự có chút buồn, nhưng chuyện nhỏ như vậy cũng đáng để anh buồn sao? Hồi cấp ba anh gặp sự cố trong cuộc thi cũng lười nhíu mày, bây giờ chỉ là một cái ghi chú thôi mà.

Chỉ là một cái ghi chú thôi.

Chỉ vì cái này ư? Lâm Sơ Vũ muốn hỏi, nhưng không mở miệng được.

Cú ném thẳng của người trưởng thành còn khó đỡ hơn sự gần xa mập mờ của thời niên thiếu, đặc biệt khi người đó là Tạ Ngật Chu.

Cô chỉ có thể xem nó như trò đùa và sự trêu chọc của anh.

"Cảnh Tu Tề nói là số của cậu ấy…" Lâm Sơ Vũ nói được nửa câu, giọng của cô vang ra từ loa điện thoại của Tạ Ngật Chu chậm nửa nhịp.

Hai cô, hai Tạ Ngật Chu, cảm giác cứ là lạ.

Tạ Ngật Chu lại chẳng thấy có gì gì lạ, Lâm Sơ Vũ thấy anh chuẩn bị nói tiếp, vội vàng cúp máy bên mình.

"Thật đấy." Cô không hiểu sao lại biến thành số của Tạ Ngật Chu, "Thế còn cậu, sao cậu lại ở đây?"

Tạ Ngật Chu để điện thoại xuống, cúi đầu lưu số vào danh bạ: "Cảnh Tu Tề bảo tớ đến."

"Vậy có phải hôm nay cậu ấy không có thời gian phải nhờ cậu tới, nên mới đưa số của cậu không." Lâm Sơ Vũ cảm thấy hợp lý rồi!

Tạ Ngật Chu nhìn đôi mắt sáng lên của cô, không biết Lâm Sơ Vũ đang vui cái gì, ý đồ của Cảnh Tu Tề anh hiểu rất rõ, nhưng chuyện đó không thể nói với cô, nên chỉ đơn giản ừ một tiếng.

Mà Lâm Sơ Vũ chỉ muốn giải thích mình không cố ý thôi.

Cô lấy chiếc ô trong túi xách ra đưa cho Tạ Ngật Chu, nhờ anh nói lời cảm ơn với Cảnh Tu Tề giúp mình.

Đồ đã đưa, lời đã nói, bầu không khí trở nên yên tĩnh.

Lâm Sơ Vũ bỗng nhiên không biết còn có thể nói gì với anh nữa. Hồi cấp ba, mỗi lần gặp anh, cô luôn muốn lén nói thêm vài câu, muốn hiểu anh thêm một chút, cho dù chỉ là những câu nhàm chán như dạo này thế nào, còn cậu thì sao.

Nhưng những tâm sự từng rối ren như chiến trường đó đều theo đống giấy vụn ngày hôm ấy rơi từ trên lầu xuống, thứ nhẹ như vậy cũng có thể vỡ vụn thành từng mảnh.

Lâm Sơ Vũ nhìn giờ trên điện thoại, thử hỏi: "Đi không?"

Cô không sửa lại ghi chú sai, Tạ Ngật Chu thấy cô trực tiếp thoát màn hình khóa.

Rất muốn hỏi "Lâm Sơ Vũ, tại sao lại xóa liên lạc, chẳng phải là bạn sao", câu hỏi trồi lên từ đáy lòng rồi dừng lại ở ngực.

Cuối cùng lời nói ra khỏi miệng chỉ là: "Đi thôi."

Lâm Sơ Vũ vô tình chạm phải ánh mắt anh rồi vội vàng quay đi.

Cà phê trong tay dần nguội, bên ngoài nhiệt độ thấp, Lâm Sơ Vũ cúi đầu kéo lại khóa áo lông vũ.

Tạ Ngật Chu cầm lấy cốc cà phê của cô, động tác của anh quá đỗi tự nhiên khiến Lâm Sơ Vũ khựng lại, rồi mới nhận ra anh đang giúp cô cầm đồ.

Vòng đi vòng lại lại thành cảm ơn anh, nhưng câu này chắc không chỉ họ nghe phát chán, Lâm Sơ Vũ cũng nói chán rồi, dứt khoát chỉ cười cười, định vẫy tay đổi thành tạm biệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!