Edit: An Tĩnh
Cảnh Tu Tề bị tiếng "Tạ Ngật Chu" này làm sặc ho khan dữ dội, cậu ta theo bản năng quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, rồi dưới ánh mắt của anh lại cứng rắn nuốt ngược cơn ho xuống, siết chặt vô lăng.
Vì tư thế không thoải mái nên Lâm Sơ Vũ khẽ nhíu mày.
Cảnh Tu Tề liếc mắt ra hiệu với Tạ Ngật Chu: Không qua à?
Tạ Ngật Chu không đáp.
Anh vẫn giữ tư thế nghiêng người, cổ áo khoác đen cọ vào cằm, đôi mắt đen sâu như biển, dường như có thể hút người ta vào.
Cảnh Tu Tề nhìn mà chỉ muốn thở dài.Khi Lâm Sơ Vũ tỉnh lại thì xe đã dừng.
Cảnh Tu Tề không biết cô ở tòa ký túc xá nào nên tìm một chỗ đỗ tạm, hỏi cô cụ thể là tòa số mấy.
Lâm Sơ Vũ ngại làm phiền thêm: "Không sao, dừng ở đây là được rồi."
Cảnh Tu Tề chỉ ra ngoài nhắc cô: "Trời mưa rồi, tôi làm người tốt cho trót."
Lâm Sơ Vũ nhìn ra ngoài, đèn đường chiếu rọi khiến những sợi mưa sáng lên, bay lất phất, nhìn mềm mại nhưng mưa cũng không lớn lắm.
"Đằng trước đường hẹp với cũng đông người, còn mấy bước nữa thôi, không cần phiền đâu." Lâm Sơ Vũ đang nói chuyện với Cảnh Tu Tề thì chợt phát hiện trong xe chỉ còn hai người họ, bóng người cô mơ hồ nhìn thấy trên ghế phụ lúc nãy hình như chỉ là ảo giác, cô thuận miệng hỏi: "Giang Diễm đi rồi à?"
Cảnh Tu Tề mặt không đổi sắc: "Đi rồi, đến chỗ cậu ta trước."
Tảng đá không gọi tên được trong lòng nhẹ nhàng rơi xuống: "Vậy cậu cũng về đi, ký túc xá của tớ thật sự không xa."
Thấy cô kiên quyết, Cảnh Tu Tề cũng không tiện nói gì thêm, lấy một chiếc ô gấp ở bên cạnh, trước khi Lâm Sơ Vũ mở miệng đã nói trước: "Cái này thì đừng khách sáo nữa nhé, thật sự đừng khách sáo."
Lâm Sơ Vũ cúi đầu nhìn chiếc ô trong tay, khóe môi khẽ cong: "Được thôi, ô thì tớ không từ chối cậu nữa."
"Cậu để lại cách liên lạc cho tớ đi, hôm nào rảnh tớ trả lại."
Cảnh Tu Tề chậc một tiếng: "Chỉ là cái ô thôi mà, không sao."
"À…" Quan hệ của họ cũng đâu thân đến vậy, sao mà được.
Hai người nhìn nhau một lúc, Cảnh Tu Tề kéo dài giọng, đột nhiên lại nói: "Cũng được, cậu lưu lại đi, đến lúc đó tôi liên lạc với cậu."
Cảnh Tu Tề đọc ra một dãy số, Lâm Sơ Vũ cúi đầu nhập vào điện thoại, đầu ngón tay chạm nhẹ màn hình: "Là số này đúng không?"
"Đúng rồi." Cảnh Tu Tề gật đầu.
Lâm Sơ Vũ bấm gọi, chuông vừa reo một tiếng đã nhanh chóng cúp: "Xong rồi."
Cô đẩy cửa xe, chiếc ô "bụp" một tiếng bung ra che một khoảng khô ráo. Nước mưa theo khung ô trượt xuống, cô đi về phía trước vài bước, trong khoảnh khắc nâng cao mép ô dường như thấy trong màn mưa có một bóng người cao gầy đứng đó, áo đen gần như hòa vào màn đêm, chỉ có điểm đỏ nơi đầu ngón tay lúc sáng lúc tối.
Cô chưa kịp nhìn rõ, phía sau mấy có bạn học không mang ô vội vàng chạy qua, đụng vào cô khiến cô lảo đảo bước lên mấy bước.
Những hạt mưa bỗng trở nên dính nhớp, bắn lên mặt đất thành từng giọt nước như cuộn len bị mèo cào rối quấn lấy cô, trong lòng bỗng nhiên thắt lại, rồi cô tự giễu thở ra một hơi đục.
Tối nay cô thật sự kỳ lạ, sao cứ nhận nhầm người, thậm chí còn nhìn Giang Diễm thành anh.
Rốt cuộc là sao vậy.
…
Cảnh Tu Tề thấy người đi rồi, bật đèn cảnh báo rồi bấm còi một cái, nhìn Tạ Ngật Chu toàn thân đầy hơi nước lên xe, tặc lưỡi lắc đầu: "Đưa điện thoại cho tao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!