Chương 31: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Thật ra anh không hiểu lắm, vì sao Lâm Sơ Vũ lại xóa phương thức liên lạc với anh.

Là vì đã có người mình thích, sợ người ta hiểu lầm sao.

Đêm đó Tạ Ngật Chu và Cảnh Tu Tề ngồi trên băng ghế gỗ trong công viên lúc chạng vạng giữa mùa hè, trước mặt người qua kẻ lại muôn hình vạn trạng, trong tay Tạ Ngật Chu cầm một lon bia lạnh, môi mím chặt thành một đường thẳng.

Cảnh Tu Tề khoác cổ anh, còn đổ thêm dầu vào lửa: "Wow, hóa ra cậu ấy thật sự không thích mày."

"Lớn từng này rồi, đây là lần thứ hai tao thấy thương mày đấy người anh em." Nói xong, cậu vỗ vai Tạ Ngật Chu, "Nhưng không sao, mấy thứ tình cảm này mà, kiểu gì tám đến mười năm nữa cũng vượt qua được thôi, tụi mình còn trẻ, chờ nổi mà."

Tạ Ngật Chu: "Mày đang nguyền rủa tao đấy à."

Cảnh Tu Tề nghiêm túc bịa chuyện: "Ăn nói kiểu gì đấy, tao đang phân tích nghiêm túc cho mày mà. Mày xem, giờ mày mười tám tuổi, lần đầu thích con gái, theo tốc độ của mày thì kiểu gì cũng phải chín năm nữa mới xong."

Tạ Ngật Chu bóp lon bia, mí mắt hạ xuống liếc xéo Cảnh Tu Tề, vẻ mặt hờ hững không nói gì.

Bây giờ anh trông có vẻ không dễ chọc vào, Cảnh Tu Tề thức thời ngậm miệng, nhưng vẫn thấy Tạ Ngật Chu giơ tay lên.

Cảnh Tu Tề suýt tưởng mình sắp bị đấm.

May mà Tạ Ngật Chu chỉ cười khẩy, lười để ý bộ dạng hèn của cậu ta, ném lon bia rỗng sang thùng rác bên trái, "coong" một tiếng, vào luôn.

"Có phương thức liên lạc của Nhiếp Tư Tư không, gửi cho tao."

"Có thật này." Cảnh Tu Tề loay hoay một lúc, Tạ Ngật Chu gửi yêu cầu kết bạn.

Anh đi thẳng vào vấn đề: "Gần đây Lâm Sơ Vũ vẫn ổn chứ."

Nhiếp Tư Tư nói: "Ổn mà, cực kỳ ổn, khỏe như vâm ăn gì cũng ngon."

Nhiếp Tư Tư lại nói: "Sao thế, cậu có việc à?"

Giọng cô không mấy thân thiện, Tạ Ngật Chu nhận ra điều này.

Cảnh Tu Tề nhìn thấy Tạ Ngật Chu im lặng một lúc, gõ mấy chữ trong khung chat, rồi lại xóa từng chút một, cuối cùng thoát khỏi cửa sổ.

"Thôi, ổn là được."

Vậy nên chỉ đơn giản là xóa bạn bè thôi.

Không có lý do nào khác.

Thích một người cũng không phải chỉ cần thích là được.

Phải là hai người cùng thích nhau mới được.

Điện thoại reo lên, là Giang Diễm: "Mua được chưa."

Tạ Ngật Chu ừ một tiếng.

"Vậy mày quay lại nhanh đi." Cậu ta dừng một chút rồi nửa đùa nói, "Hình như Cảnh Tu Tề sắp không chịu nổi nữa rồi."

"… Bảo nó ráng chịu đi."

Quán nướng này là "bảo vật" được các anh chị khóa trên của đại học Kinh truyền miệng hết khóa này sang khóa khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!