Edit: An Tĩnh
Những chiếc xe đỗ bên đường lần lượt nổ máy, tiếng còi vang lên, đèn neon trong thành phố chói mắt, chúng làm bằng thép sắt nên gió đêm cũng chẳng thể bào mòn, ngoại trừ cô, Lâm Sơ Vũ nhìn chằm chằm tấm ảnh khẽ chớp mắt.
Đường nét Tạ Ngật Chu trong ảnh sắc sảo hơn một chút so với thời cấp ba, có lẽ vì không còn mặc đồng phục nên trông trưởng thành hơn, hòa lẫn với cảm giác thiếu niên, khí chất vẫn là kiểu người lạ chớ lại gần. Anh cúi đầu nhìn điện thoại giống hệt khi xưa ngồi bàn cuối lớp làm đề, ngay cả độ nhíu mày cũng không đổi.
Gió lạnh lùa vào cổ áo, ngón tay hành động trước cả não, lướt qua tấm ảnh.
Mới vài tháng không gặp mà sao lại cảm giác như đã xa nhau rất lâu.
Thì ra anh cũng ở trường này, thật ra không phải cô chưa từng nghĩ đến, chỉ là một thành phố lớn như vậy, một ngôi trường nhiều người như vậy, thậm chí còn chia làm hai cơ sở, cô không nghĩ hai người sẽ gặp lại nhau.
Bạn cấp ba đa phần không còn ở bên cạnh, Nhiếp Tư Tư ở lại địa phương, Đàm Trinh thi không tốt định ra nước ngoài, người liên lạc nhiều nhất bây giờ lại là Hạ Văn, cậu ấy đúng như lúc đó đã nói, thi rất tốt, hiện giờ cũng ở Kinh Xuyên.
Không còn những người liên quan đến anh trong không gian của cô, Tạ Ngật Chu hoàn toàn nhạt dần khỏi thế giới của cô, ngoài việc thỉnh thoảng nằm mơ vẫn thấy tim thắt lại, cuộc sống vẫn tiến về phía trước, không thích anh nữa và quên anh đi dường như cũng không khó khăn đến vậy.
"Làm ơn nhường một chút." Cửa kính cửa hàng tiện lợi mở ra, có người từ trong đi ra, Lâm Sơ Vũ hoàn hồn tránh sang một bên.
Cô đi về phía ký túc xá, một lúc sau điện thoại lại vang lên.
Kha Dĩ Nhiên: "Sao cậu không nói gì."
Lâm Sơ Vũ lên xe trả lời: "Lúc nãy đang gọi xe, lạnh quá."
Kha Dĩ Nhiên: "Thế nào, đẹp trai chứ."
Lâm Sơ Vũ yên lặng vài giây: "Đẹp trai."
Kha Dĩ Nhiên cảm thấy gu của mình được công nhận nên vô cùng hài lòng: "Ký túc xá chờ cậu đó."
Hôm nay đúng là mệt quá, đủ loại việc vặt nối tiếp nhau, vốn định vẽ xong bản vẽ nhưng lúc này cô chỉ muốn về ký túc xá nằm xuống thôi.
Trong phòng có bốn người thì cô về muộn nhất, đẩy cửa ra ba gương mặt đắp mặt nạ đồng loạt quay đầu.
"Sao nhìn mệt thế, việc trong ban phiền lắm à?"
Lâm Sơ Vũ cười cười, kể lại đơn giản chuyện đó một lần, tự trêu mình: "Suýt nữa có cơ hội lên sân khấu đóng cây nấm."
Kha Dĩ Nhiên hỏi: "Thế bây giờ cậu đóng vai gì."
"Không biết nữa." Họ chỉ mới thêm WeChat của nhau, Lâm Sơ Vũ vẫn chưa nhận được lời thoại và kịch bản, "Dù sao chỉ có ba câu thoại, chắc không khó."
"Ban đầu không định đi, nhưng nếu cậu lên sân khấu thì bọn tớ phải nể mặt chứ."
Lâm Sơ Vũ treo áo khoác lên, tẩy trang đơn giản, nhẹ giọng trả lời họ: "Được thôi, nhớ đặt chỗ nhé."
Lạc Thiên hét lên: "Bọn tớ đi cổ vũ cậu mà không được đi cửa sau à, còn phải tự giành chỗ á?!"
"Đương nhiên là được, vừa nãy tớ lừa các cậu thôi, ngốc quá."
"Được lắm Lâm Sơ Vũ, hư rồi đấy, biết trêu người rồi." Kha Dĩ Nhiên làm bộ đứng dậy muốn cù cô, Lâm Sơ Vũ vội tránh đi lấy đồ ngủ chắn trước người cầu xin, "Được rồi được rồi tớ đi tắm, đừng làm loạn nữa."
Kha Dĩ Nhiên hừ nhẹ, rộng lượng tha thứ: "Nể mặt vé nên tha cho cậu đấy."
Lâm Sơ Vũ tắm mất nửa tiếng, ký túc xá của các cô ở tầng sáu, gần đây vòi sen dùng không ổn lắm, không biết là linh kiện có vấn đề hay áp lực nước không đủ.
Lên giường, Lâm Sơ Vũ kéo rèm giường định nghỉ ngơi luôn, Lạc Thiên ở dưới hỏi: "Cậu ngủ rồi à, bọn tớ có cần tắt tiếng không?"
"Không sao, giờ tớ vẫn chưa ngủ được, đừng để ý đến tớ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!