Edit: An Tĩnh
Gần đến cuối kỳ, thi thử dồn dập. Kỳ nghỉ chớp mắt đã kết thúc, ngay ngày đầu quay lại trường đã phải thi, không ít người chờ nước đến chân mới chịu lật bài thi.
Vương Thừa Đức thích nhất là nhìn cảnh học sinh bận rộn học hành. Ông đứng trên bục giảng uống trà nóng, cười ha hả: "Thế này tốt quá, khỏi cần các em sắp xếp phòng thi."
Một nam sinh đứng cạnh bục cũng cười ha hả, nhưng là cười nhạt: "Đúng vậy, trung học số 1 mình trước giờ luôn đi đầu, thi đại học tận bốn ngày."
Cái gọi là bốn ngày tức là khối 12 thi xong thì sẽ đến khối 10, 11 thi, việc đó đã thành truyền thống.
Một phần đề thi của kì thi lần này được phát triển từ bài tập giao trong kì nghỉ, tiện thể kiểm tra luôn phần bài tập đó, vì thế những người chưa chuẩn bị kỹ cực kỳ căng thẳng.
Chuông reo, Vương Thừa Đức phất tay: "Thu dọn hết đồ đi."
Chín môn, kể cả tự học buổi tối, thi trong hai ngày liên tiếp. Bốn giờ chiều, thi kết thúc.
Đề lần này đúng là không khó, một nửa câu hỏi đều là dạng đã làm qua, Lâm Sơ Vũ vẫn nghe thấy có người than vãn.
"Toi rồi toi rồi, bài tập lần này tớ toàn chép, câu nào là đề gốc cũng không biết."
"Tớ cũng vậy…"
Giáo viên chưa vào, lớp học đã hỗn loạn. Bàn ghế xiêu vẹo, một nửa thu dọn đồ, nửa còn lại liều mạng đối chiếu đáp án với nhau.
"Má! Câu này tớ đoán đúng rồi, lúc thu bài lại sửa thành A aaa!"
"Với lại câu cuối chẳng phải đề gốc sao, đáp án là số âm."
"Học thuộc đáp án cũng phải động não chứ." Người khác chen vào. "Trị số không đổi nhưng điều kiện thay rồi người anh em ạ, cậu xong rồi, để lão Vương biết là tiêu."
"Cảm ơn, chết rồi."
Nhiếp Tư Tư bực chết đi được, bịt tai muốn nổ tung. Mấy người này có thể đừng đối chiếu đáp án trước mặt cô không vậy?
Giữa chừng, Đàm Trinh tìm Lâm Sơ Vũ: "Cô tiếng Anh bảo cậu mang bút đỏ lên văn phòng."
"Được, cảm ơn."
Lâm Sơ Vũ cầm hai cây bút đỏ, Nhiếp Tư Tư giấu một cuốn tiểu thuyết quay lại: "Cô tiếng Anh lại bảo cậu đi chấm bài à?"
"Chắc vậy." Lâm Sơ Vũ đứng dậy xoa đầu Nhiếp Tư Tư: "Tớ đi đây, nếu phải chuyển bàn thì giúp tớ nhé, tối mời cậu ăn kem."
Nhiếp Tư Tư cười hì hì ra hiệu không vấn đề.
Lớp 10/9 là lớp ở tận cùng phía tây của tầng này, cũng gần cầu thang.
Bước chân Lâm Sơ Vũ dừng trước cầu thang, cô quay đầu lại. Lúc này rất nhiều người đứng ngoài lớp, người đông chen chúc, nhưng không có bóng dáng đó.
Thực ra phần lớn thời gian là khó gặp được cậu, nhưng cô vẫn sẽ thử vận may.
Không nhìn thấy cũng sẽ không có thấy mất mát quá nhiều, cô đã quen rồi.
Lâm Sơ Vũ đổi hướng, đi về phía cầu thang phía đông. Cửa sau lớp 10/8 đang mở, lúc đi ngang cô lén nhìn một cái.
Tạ Ngật Chu ngồi ở hàng ghế áp chót, cổ tay thiếu niên gầy gầy, đang xoay bút trên một tờ giấy nháp.
Chắc cậu đang giải bài, bên cạnh còn có người chờ bước giải của cậu.
Dù cô cố tình đi chậm lại cũng chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, nhưng tâm trạng Lâm Sơ Vũ lại vô cớ trở nên tốt hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!