Chương 28: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Chữ của Lâm Sơ Vũ rất đẹp, do bà ngoại đích thân dạy cô từ nhỏ. Nét khải ngay ngắn ngang bằng dọc thẳng, nhưng đầu bút lại ẩn giấu sự linh động mạnh mẽ. Giáo viên không chỉ một lần khen chữ này có thể được cộng điểm, thường xuyên lấy làm văn mẫu phát xuống cho mọi người học hỏi. Ai từng thấy nét chữ của cô hầu như đều không quên được một tay chữ đẹp như vậy, Hạ Văn đương nhiên cũng nhận ra.

Người bên cạnh khịt khịt mũi.

Một lúc sau, lại một tiếng nặng hơn.

Cuối cùng Hạ Văn cũng nhìn sang cô, nhíu mày: "Này, cậu không phải khóc thật rồi đấy chứ."

"Không có." Lâm Sơ Vũ cúi đầu phủ nhận.

Lời nói vòng một vòng bên miệng, cuối cùng cậu chỉ "ồ" một tiếng, không vạch trần cô.

Lâm Sơ Vũ hít sâu một hơi, ngẩng đầu hỏi Hạ Văn: "Cậu sao lại…"

Hạ Văn hiểu ý cô, giải thích: "Nhặt được thôi, hôm đó trùng hợp, sau khi kết thúc màn hò hét trên lầu, tôi xuống quét dọn vệ sinh."

Thật sự là trùng hợp, trên mặt đất đầy giấy vụn, cậu liếc mắt đã nhìn thấy tờ đề thi úp ngửa kia, phía trên là nét chữ của Lâm Sơ Vũ.

Ban đầu cậu định coi như không thấy, quét vào thùng rác cùng những thứ khác, nhưng lại không nỡ ra tay.

Ném đi có phải không tốt lắm không.

Bao nhiêu tâm tư như vậy, cảm giác không nên bị lãng phí như thế.

Sau một lúc do dự, cuối cùng cậu vẫn nhặt lên.

Vật trả về chủ cũ.

Lâm Sơ Vũ không nói gì.

Hạ Văn l**m môi: "Tớ coi như chưa nhìn thấy, cậu tự… Muốn làm sao thì làm."

Qua rất lâu sau, Hạ Văn mới nghe thấy giọng cô hơi nghẹn nhưng vẫn cố nhịn: "Cảm ơn… Cảm ơn cậu."

Hai người lặng lẽ đứng dưới bóng cây, âm thanh bên tai khi gần khi xa. Hạ Văn nhìn đỉnh đầu Lâm Sơ Vũ, dịu dàng mềm mại như tiếng lá xào xạc.

"Chúng ta về lớp đi." Lâm Sơ Vũ lên tiếng, mang theo chút giọng mũi nhẹ, "Không về nữa thì hơi muộn rồi."

Hạ Văn ừ một tiếng, nhưng lúc lướt qua vai cô lại bảo cô "Đợi chút."

Cậu cúi đầu mò mẫm trong túi một hồi, lấy ra một gói khăn giấy còn chưa bóc: "Lau mắt đi."

Lâm Sơ Vũ không từ chối: "Vẫn nhìn ra được à."

Hạ Văn nghiêm túc đánh giá một lượt, khó xử nói: "Hình như là thấy đấy."

"Vậy phải làm sao đây." Tâm trạng Lâm Sơ Vũ tệ đến mức dường như không thể suy nghĩ được nữa, mờ mịt hỏi cậu.

Hạ Văn bật cười: "Đứng thêm một lúc thôi."

"Nếu về muộn họ hỏi thì nói sao."

"Nói cậu ngã một cú."

Trái tim như vừa trải qua một lần thủy triều rút, những nhịp rung động cũng theo đó mà tan biến, chỉ còn lại cảm giác tê tê ẩm ướt và nặng trĩu.

"Thôi, tớ ổn rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!