Edit: An Tĩnh
Lâm Sơ Vũ nhẹ nhàng kẹp tờ đề vào trong sách, đầu ngón tay dừng lại trên gáy sách một lúc, cuối cùng tắt đèn bàn. Trong bóng tối, cô nhìn trần nhà chằm chằm, nghĩ đến việc vật trả về chủ cũ, nghe cũng không tệ lắm.
Cô mơ một giấc mơ.
Trong mơ là sân thể dục, ánh nắng trắng đến chói mắt, Tạ Ngật Chu mặc bộ đồng phục quen thuộc đi về hướng ngược lại với cô. Cách đó không xa, một cô gái mắt cong cong đang vẫy tay với cậu, nụ cười rạng rỡ.
Lâm Sơ Vũ há miệng nhưng không phát ra được chút âm thanh nào. Cô cố gắng muốn bước lên, hai chân lại như sa lầy trong bùn, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng lưng cậu mờ dần trong quầng sáng.
Đến một câu tạm biệt cũng không kịp nói.
Lâm Sơ Vũ bị giấc mơ làm tỉnh, mở mắt, ôm ngực th* d*c vì cơn đau âm ỉ. Ánh nắng ban mai ngoài cửa sổ len qua khe hở chiếu vào phòng, rơi xuống sàn thành một vệt sáng trắng giống hệt trong mơ. Kim đồng hồ báo thức vẫn chưa chạy tới giờ reo, trong phòng chỉ còn bóng dáng mảnh khảnh của cô và đôi mắt cay xè.
Lâm Sơ Vũ đưa cuốn sách đó cho Nhiếp Tư Tư, trước khi tách ra cô nói: "Tư Tư, cậu nói đúng."
Cô muốn nói với cậu, cho dù có bị từ chối.
Nhiếp Tư Tư cười: "Yên tâm đi, lớp tớ tiết sau nữa là Vật lý, tớ nhất định sẽ nhắc cậu ấy, để cậu ấy thấy."
Tim Lâm Sơ Vũ hơi căng thẳng nhưng vẫn nói được.
Trước kỳ thi đại học, sân trường giống như dây cung căng chặt, ngoài cửa sổ là tiếng ve kêu đầy oi bức, trong lớp học sau khung cửa sổ, mùi bụi phấn và dầu gió thoang thoảng trong không khí.
Nhiếp Tư Tư cầm chặt cuốn sách Vật lý đi tới trước bàn Tạ Ngật Chu, đặt sách xuống bàn cậu: "Này, trả cậu, cảm ơn nhé."
"Không cần."
Nhiếp Tư Tư đang nghĩ xem nên nói thế nào thì nam sinh ngồi bàn trước đột nhiên quay lại hóng chuyện. Cô trừng cậu ta một cái rồi nói với Tạ Ngật Chu: "Trong sách có kẹp đồ, nhớ xem đó."
"Đồ gì?" Tạ Ngật Chu tiện tay lật trang sách.
"Không có gì đâu, cậu tự xem sẽ biết!" Nhiếp Tư Tư sốt ruột dậm chân.
Tạ Ngật Chu liếc cô một cái. Cậu không nhớ trong đó có thứ gì quan trọng, nhưng dưới ánh mắt chăm chăm của Nhiếp Tư Tư, cậu đẩy cuốn sách sang góc bàn: "Được."
Chuông vào lớp cắt ngang cuộc nói chuyện của họ. Tiết này là môn Toán, Vương Thừa Đức cầm bình giữ nhiệt bước vào, vừa nhìn thấy cảnh hỗn loạn liền nổi nóng: "Không nghe thấy chuông à? Sắp thi đại học rồi còn rộn ràng thế!"
"Nhiếp Tư Tư! Tôi chưa nói đến em đúng không, còn không về chỗ!"
Nhiếp Tư Tư cười ngượng hai tiếng rồi chạy về.
Vương Thừa Đức thở ra một hơi, lại bắt đầu bài diễn văn quen thuộc: "Hai ngày cuối cùng, ai cũng phải lên tinh thần. Cái cần bổ sung thì bổ sung, bây giờ đừng nghĩ đến những câu không làm được nữa. Làm tốt chi tiết, củng cố những gì đã biết. Các em chưa từng thi đại học nên không biết nó khắc nghiệt thế nào, một điểm cũng có thể là cả sân người, tưởng nói chơi à? Đừng để bây giờ cười đùa hihi haha, thi xong lại tới tìm tôi nói:
lão Vương ơi~ em thi không tốt phải làm sao đây nhé."
"Tôi nói gì được chứ, tôi chỉ có thể đưa số điện thoại của thầy Lý cho các em thôi."
Thầy Lý là giáo viên của bộ phận ôn thi lại.
"Ha ha ha ha ha ha ha."
"Đừng cười, vừa nói các em xốc nổi xong còn cười được à. Lấy đề ra, tiếp tục chữa đề dự đoán."
Một tiết học trôi qua rất nhanh, cảm giác não bị nhồi đầy khiến người ta cảm thấy hơi mệt.
Tạ Ngật Chu ra ngoài lấy nước, Lịch Duy tới hỏi cậu: "Tạ Ngật Chu, bài đó mày giải ra chưa?"
Cậu không quay đầu, chỉ vào cuốn vở: "Tự tìm đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!