Edit: An Tĩnh
Chẳng hiểu sao cảnh tượng này thật quen thuộc.
Tạ Ngật Chu nheo mắt, hơn nữa không biết Lâm Sơ Vũ lại từ đâu chui ra.
Cậu buồn cười: "Cậu nghe lén à."
Vu khống, lần này thật sự là vu khống.
Lâm Sơ Vũ vô cùng chắc chắn mình đến phòng nghỉ trước, tay đặt lên giá treo áo nắm chặt, nhỏ giọng cãi lại: "Tớ không có, lúc tớ tới các cậu còn chưa ở đây."
Tạ Ngật Chu nhìn vị trí cô đứng cũng đoán được Lâm Sơ Vũ không cố ý, chắc là lỡ ngủ quên, lúc bọn họ vào đèn lại tắt nên tưởng bên trong không có ai, vì vậy không chú ý.
Nhưng ngoài miệng cậu vẫn trêu: "Thật không."
"Thật mà."
Lâm Sơ Vũ giải thích đúng như cậu đoán: "Tớ lỡ ngủ mất… Đến đoạn sau mới tỉnh."
Trong hoàn cảnh lúc đó cô cũng không tiện đi ra, chỉ có thể miễn cưỡng nghe hết.
Tạ Ngật Chu nghe xong câu cuối của cô, sự chú ý chuyển vào hai chữ "miễn cưỡng".
Còn miễn cưỡng nghe hết, gan Lâm Sơ Vũ lớn hơn rồi.
Cậu chợt nhớ năm ngoái cũng vào thời gian này, rất trùng hợp cũng là Tết Dương lịch. Hai người đứng trên con phố cũ gió lạnh tiêu điều, đèn sáng không tắt người qua kẻ lại tấp nập, Lâm Sơ Vũ đứng bên cạnh cậu, chỉ vì một câu hỏi có phải cô đi theo cậu không mà xấu hổ đỏ cả mặt, không dám ngẩng đầu.
Lâm Sơ Vũ thấy cậu không nói gì, đợi một lúc rồi nói lại lần nữa: "Tạ Ngật Chu, cậu định đi đâu vậy."
Cô nghe mơ mơ hồ hồ, chủ yếu là vừa tỉnh ngủ nên chưa phản ứng kịp, chỉ cảm thấy sắp có chuyện xảy ra: "Có nguy hiểm không."
Tạ Ngật Chu nghĩ một chút, cúi đầu nhìn cây guitar trong tay.
Lên sân khấu có nguy hiểm không.
Chắc là ổn.
Hát một bài thì có chuyện gì được.
Môi cậu khẽ mấp máy, nhưng nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Lâm Sơ Vũ lại cảm thấy cũng chưa chắc.
Dù sao chuyện này là lên thay người khác, nếu Chương Khải Phong phát hiện thì thảm.
Xui hơn nữa có khi trần nhà rơi xuống đập trúng cũng không chừng, cũng nhiều năm rồi hội trường của trường trung học số 1 chưa được tu sửa.
Nghĩ vậy, Tạ Ngật Chu thành thật nói: "Có một chút."
Quả nhiên vẻ lo lắng trên mặt Lâm Sơ Vũ rõ hơn, còn sốt ruột, cô từ phía sau bước ra: "Cậu không phải định đi đánh nhau đó chứ."
Dù không có tư cách gì nhưng Lâm Sơ Vũ không muốn cậu làm vậy lắm, bèn nhẹ giọng thương lượng: "Tạ Ngật Chu, tớ thấy chủ nhiệm Chương cũng không khó nói chuyện lắm, nếu các cậu có vấn đề gì có thể nói với thầy thử xem."
Giờ này rồi, chỉ còn nửa năm nữa là tốt nghiệp, lỡ dính kỷ luật thì lại sinh thêm chuyện, rất phiền phức.
Cậu cao hơn một mét tám, Lâm Sơ Vũ chỉ đứng tới vị trí yết hầu của cậu, cô đứng trước mặt cậu hơi ngẩng đầu lên, ở khoảng cách cậu thì cụp mắt xuống là nhìn rõ.
Trong một khoảnh khắc nào đó, Tạ Ngật Chu cảm thấy mình thật sự khá tệ, toàn nói mấy chuyện vớ vẩn.
Lâm Sơ Vũ thì đáng yêu. Đáng yêu đến mức khiến người ta cảm thấy đùa với cô cũng là có tội.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!