Edit: An Tĩnh
Lại chớp mắt một cái, dường như vừa rồi chỉ là ảo giác.
Trong phòng học mờ tối, chỉ có vài luồng sáng từ đèn pin điện thoại lắc lư trong bóng tối, chiếu ra bụi phấn bay lơ lửng, không ai chú ý đến sự xuất hiện của cô.
Lâm Sơ Vũ tiện tay chạm vào một người, nhỏ giọng nói đây là đề tiếng Anh.
Lúc này cô giống như bước vào một bộ lạc nhỏ, sự cuồng nhiệt của họ không liên quan đến cô, cảm thấy mình làm phiền nên Lâm Sơ Vũ quay người rời đi, vừa bước ra cửa thì bước chân bỗng chậm lại.
Chiếc máy bay giấy kia đang nằm ngay ngoài cửa, như ẩn như hiện dưới ánh trăng.
Đầu ngón tay Lâm Sơ Vũ ngứa ngáy, đi được năm mét lại quay đầu nhìn, phát hiện chiếc máy bay giấy vẫn ở nguyên chỗ cũ, chủ nhân của nó và bạn cậu dường như cũng không có ý định nhặt lại.
Một cơn gió rất đúng lúc chậm rãi thổi qua, cuốn tờ giấy chạy khắp nơi, như đang nói với Lâm Sơ Vũ: Vậy để tôi đến.
Thấy sắp bị thổi đi, Lâm Sơ Vũ khẽ kêu lên, cúi người chạy tới nhanh chóng nhặt lên, nắm chặt trong tay.
Hành lang ồn ào náo nhiệt, Lâm Sơ Vũ cúi đầu bước nhanh rời đi, sau gáy có cảm giác nóng rực như bị ánh mắt nhìn chằm chằm.
Nhưng chắc là không có ai.
Lâm Sơ Vũ sờ sờ mặt, cảm thấy chỉ là mình quá chột dạ thôi.
Trong lớp vẫn ồn ào không dứt, Cảnh Tu Tề lại lên cơn mê micro, Giang Diễm thật lòng hỏi: "Mày định lên biểu diễn kiểu này à?"
Cảnh Tu Tề gật đầu, miệng lẩm bẩm mấy thứ linh tinh, tiếp tục bản rock Giáng Sinh vui vẻ và không thèm để ý tiết tự học tối.
Giang Diễm: "… Hát không nổi thì cút."
Cậu ta nhíu mày phát hiện Tạ Ngật Chu đang nhìn ra hành lang, lại tò mò: "Mày lại ngẩn người ra đó làm cái gì."
Cậu ta nhìn ra ngoài, chỉ thấy một mảng tối đen.
Tạ Ngật Chu cảm thấy có lẽ mình nhìn nhầm, nên cũng không nói gì.
Trong tầm nhìn mờ mờ chỉ thấy một đám quỷ quái đang nhảy múa trước mặt, cậu chậc một tiếng, quay về chỗ ngồi xuống.
Chợt nghĩ lại, vừa rồi Lâm Sơ Vũ đến à? Cô đến làm gì, chẳng lẽ vào nhầm lớp.
Tạ Ngật Chu cầm một cây bút xoay trên đầu ngón tay, có lẽ chính cậu cũng không nhận ra mình đang làm gì.
Không lâu sau, giọng của Vương Thành Đức vang lên, gào to: "TẤT CẢ GIỮ TRẬT TỰ!!!"
Trường trung học số 1 rất hiếm khi mất điện, trong ký ức chỉ có vài lần ít ỏi.
Lần trước hình như là năm lớp 10, nhưng không phải giờ tự học tối.
Sau khi mất điện, Thang Lan lập tức quay về lớp, lớp 12/3 cũng không quá ồn ào, mọi người đều bật đèn pin điện thoại lên.
Trong nhóm giáo viên đã nói đây là sự cố, đang sửa chữa khẩn cấp, yêu cầu các lớp quản lý kỷ luật cho tốt.
Một lớp bên tòa nhà đối diện không biết lấy nến từ đâu ra, đang làm bài dưới ánh nến yếu ớt.
May mà Thang Lan thương mắt học sinh, ngồi trên bục giảng hỏi phía dưới: "Nghỉ một chút đi, chúng ta chơi gì đây, nối từ vựng nhé?"
"…"
Cả lớp đồng thanh: "A~~ không muốn nối từ vựng đâu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!