Edit: An Tĩnh
Kết quả trận bóng rổ đó kết quả hoàn toàn không có gì bất ngờ.
"Tạ Ngật Chu chính là nguyên tắc."
Nắng hanh cuối thu và tiếng ve rút đi cùng lúc, Lâm Sơ Vũ lại gặp Tạ Ngật Chu trên hành lang, phát hiện sắc mặt cậu không được tốt.
Đuôi mắt cụp xuống, đi xuống lầu với tinh thần uể oải, cả người phủ một sự mệt mỏi, ngay cả tiếng bước chân cũng nhẹ hơn bình thường vài phần.
Lâm Sơ Vũ hiếm khi thấy cậu như vậy, vô thức đi theo hai bước, lại bị tiếng gọi phía sau ngăn lại: "Lâm Sơ Vũ!"
Âm thanh có hơi lớn, không ít người quay đầu nhìn, tim cô đập rộn lên, vội vàng quay lại thì phát hiện là Đàm Trinh.
Chắc hẳn Tạ Ngật Chu không nghe thấy, bóng lưng đã biến mất ở cầu thang.
"Đang nghĩ gì thế." Đàm Trinh chạy tới, kéo tay Lâm Sơ Vũ đi về phía nhà vệ sinh, "Cậu định đi đâu vậy."
Lâm Sơ Vũ thuận miệng bịa đại một lý do: "Hình như Cô Thang bảo tớ đi lấy đề."
Đàm Trinh không nghi ngờ: "Có cần tớ đi cùng không?"
"Không cần đâu, lát nữa tiết sau tớ đi hỏi thử, trước tiên đi vệ sinh với cậu đã."
"Được thôi."
Chuông vào lớp vang lên, hai người chạy về lớp, Lâm Sơ Vũ theo thói quen nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tấm rèm cửa màu xanh của phòng y tế phía xa bị gió hất lên, một bóng người quen thuộc đẩy cửa bước vào, bóng lưng gầy của nam sinh lướt qua dưới tấm rèm.
Lâm Sơ Vũ nhìn chằm chằm tấm rèm còn đung đưa kia hai giây, chợt nhớ lại mùa hè năm đầu tiên.
Khi đó cô thật sự rất có dũng khí, gan lớn chạy đến nhà cậu, chỉ muốn biết cậu thế nào.
Vậy lần này cậu lại bị làm sao thế.
Chiều tối, phòng học trống trải, chỉ còn ánh chiều tà trải trên bàn học.
Lâm Sơ Vũ trực nhật xong ra ngoài rửa tay, ngoài hành lang có vài bóng bật sáng, ban đầu cô không để ý nhưng lúc quay lại mới phát hiện là lớp 12/1.
Cửa lớp họ không đóng, những nét chữ viết bằng phấn trên bảng đen nguệch ngoạc như bùa vẽ của quỷ, bị ánh sáng xẻ đôi, trên bàn và lối đi chất đầy sách và đề thi, trông rất bình thường.
Nhưng nhìn thêm một lần nữa, hô hấp của Lâm Sơ Vũ khựng lại.
Sau kim tự tháp sách chất ở góc bàn lộ ra một mảng da gáy trắng nhợt của thiếu niên.
Tạ Ngật Chu đang nằm sấp trên bàn ngủ.
Áo khoác đồng phục của cậu tùy ý khoác trên vai, bên bàn đặt nửa chai nước hòa tan chưa uống hết, thân chai đọng đầy giọt nước, thấm ra một vòng vết sẫm màu trên mặt bàn.
Cậu vẫn còn khó chịu sao?
Lâm Sơ Vũ không khỏi bước nhẹ lại.
Hơi thở của Tạ Ngật Chu rất nhẹ, đuôi tóc khẽ nhúc nhích theo nhịp hô hấp, trông yếu ớt hơn bình thường rất nhiều.
Bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào ở sân bóng rổ, càng làm lớp học thêm yên tĩnh, cũng quấy rầy người đang không khỏe, cậu vô thức khẽ nhíu mày, ngủ không yên.
Xung quanh không có ai, Lâm Sơ Vũ do dự một chút rồi rón rén bước vào lớp, cũng nhìn rõ thuốc đặt trên bàn Tạ Ngật Chu, omeprazole.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!