Edit: An Tĩnh
"Cơn mưa này từng đợt từng đợt, bao giờ mới tạnh đây." Chúc Trác Nhiên rúc người dưới ô của Lâm Sơ Vũ, không nhịn được than phiền, nhón chân bước đi trông như một con chuột túi, sợ nước bẩn bắn lên quần.
Một đám đông đen nghịt xếp hàng chậm chạp di chuyển về phía hội trường, mặt ô xoay xoay dừng dừng, mưa hóa thành những sợi dài trượt xuống từ mái hiên.
Chúc Trác Nhiên vẫn còn lải nhải: "Tạo nghiệp thật, thứ bảy không ngủ không ăn, còn phải tới trường tăng ca nghe diễn thuyết, ông trời cũng không nhìn nổi nữa rồi, định dội chết cái trường này luôn."
Lâm Sơ Vũ thỉnh thoảng lại nhìn về phía trước, giữa hai người cách một hàng người dài, lớp 11/1 đã bắt đầu vào hội trường.
Cô hơi nghiêng ô về phía Chúc Trác Nhiên, Chúc Trác Nhiên hoàn toàn không nhận ra, cũng không phát hiện Lâm Sơ Vũ đang thất thần, căn bản không nghe cô ấy than vãn gì.
Lâm Sơ Vũ ngồi hàng ghế phía trước trong hội trường, ngón tay vô thức mài lên ghế, lời giảng của giáo viên trên sân khấu như bị ngăn bởi một lớp kính mờ, ù ù vang lên nghe không rõ.
Cô muốn quay đầu nhìn ra sau, Tạ Ngật Chu có dùng chiếc máy nghe nhạc kia không, cậu nghe đến bài nào rồi.
Thảo nào họ nói, khát khao thăm dò mới là biểu hiện của việc thích một người.
Cảnh vừa rồi trên hành lang vẫn còn ở trong đầu chưa xua đi được, Tạ Ngật Chu đưa cô vào lớp, chắn trước mặt cô, kéo cổ tay cô, không kiêng dè gì mà chạy.
Thích thầm vốn không có đạo lý.
Rõ ràng một giây trước còn canh cánh vì cái lượt thích biến mất trên vòng bạn bè, giây sau lại chỉ vì một động tác vô tình của cậu mà mọi tủi thân đều trở nên nhẹ bẫng.
Chỉ cần cậu lộ ra một chút ý tốt với cô, thậm chí không cần là sự thiên vị, cán cân trong lòng Lâm Sơ Vũ cũng sẽ nghiêng về phía cậu.
Buổi diễn thuyết kết thúc, vậy mà lại bắt đầu bán sách…
Chúc Trác Nhiên sụp đổ, tức đến bật cười, nghiến răng mắng Chương Khải Phong bị điên.
Âm thanh không dám quá lớn, chỉ xì xào khe khẽ.
Người phía sau lần lượt tiến lên hỏi han, người mua cũng không ít, Lâm Sơ Vũ lại không hứng thú với những thứ này, sách phụ đạo của cô đã đủ, đều là bài luyện tập theo hướng nhắm đúng trọng tâm, không cần kiểu sách hướng dẫn tổng hợp chung chung thế này.
Cô cầm ô đi về phía cửa, không quên gọi Chúc Trác Nhiên đi cùng.
Chúc Trác Nhiên chạy tới: "Cậu mua sách không?"
Lâm Sơ Vũ: "Tớ không mua, cậu muốn đi xem không."
Chúc Trác Nhiên vừa muốn mua vừa không muốn mua, do dự khoác tay Lâm Sơ Vũ: "Cậu thật sự không mua à? Nghe nói thủ khoa năm ngoái cũng từng mua cuốn này."
Lâm Sơ Vũ lắc đầu.
Chúc Trác Nhiên lẩm bẩm: "Cậu không mua thì tớ cũng không mua nữa."
Hình như Chúc Trác Nhiên mắc chứng khó lựa chọn nhẹ, Lâm Sơ Vũ muốn nói cứ tự quyết định là được, cuối cùng lại thôi, hai người cùng về lớp lấy điện thoại, rồi có thể về nhà.
Đi được nửa đường thì Chúc Trác Nhiên hỏi Lâm Sơ Vũ: "Bình thường cậu chỉ làm mấy tập đề dự đoán với bài luyện tập đó thôi à, hay có đi học thêm?"
Học kỳ này thành tích của Lâm Sơ Vũ luôn ổn định hạng nhất hạng hai, Chúc Trác Nhiên ở rìa lớp trọng điểm nên muốn hỏi phương pháp.
"Tớ thường tự tổng hợp từng chuyên đề rồi làm lại bài sai."
Chúc Trác Nhiên ồ một tiếng, lại nói: "Ngưỡng mộ cậu quá, không cần làm nhiều bài vậy mà điểm vẫn tốt."
"…"
Bậc thang tòa nhà giảng dạy đầy vết nước, cửa cũng bẩn bẩn, Lâm Sơ Vũ lấy điện thoại, mở WeChat lướt vài cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!