Chương 20: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Cậu là một cơn mưa rào đầu hạ.

Non nớt, ẩm ướt, dạt dào và dữ dội.

Mang theo vị đắng của cỏ xanh vừa bị bẻ gãy, bất ngờ lấp đầy mọi góc nhỏ trong thời thiếu nữ của Lâm Sơ Vũ.

Mười bảy tuổi, thế giới của cô bị nước mưa thấm ướt.

Bầu trời xanh xám càng trầm xuống so với lúc nãy, phủ thêm một lớp trắng mờ, mây đen tụ ngay trên nóc tòa nhà giảng dạy. Mưa rơi xuống, ánh nắng len qua khe hở cắt cầu thang thành hai vùng, một sáng một tối.

Lâm Sơ Vũ hơi do dự: "Có một bài…"

"Toán à?"

Cô gật đầu nhẹ.

"Nhiếp Tư Tư về lớp rồi." Tạ Ngật Chu tựa vào lan can, "Phía sau không còn ai nữa đâu."

Trong cầu thang vang lên tiếng nói cười, cắt ngang ánh nhìn của họ.

Hai nữ sinh đi lên, khi nhìn thấy hai người đứng ở góc hành lang thì hơi khựng lại, ánh mắt đánh giá qua lại giữa họ.

Sự xuất hiện đột ngột của người khác khiến câu trả lời của Lâm Sơ Vũ bị nghẹn lại trong cổ họng, Tạ Ngật Chu cũng theo ánh mắt cô quay đầu liếc nhìn.

Muốn cười thật.

Lại nhìn về phía cô, ánh mắt đó là sao.

Như thể cậu vừa bị tát vào mặt vậy.

Hai nữ sinh kia đương nhiên biết Tạ Ngật Chu, cũng biết Lâm Sơ Vũ, còn biết hai người họ không học cùng lớp. Về phần vì sao hai người lại đứng cùng nhau thì… Hai người vốn chẳng liên quan gì đến nhau khiến người ta không nhịn được mà suy nghĩ nhiều. Họ trao đổi ánh mắt, nhưng không ai dám mở miệng hỏi.

"Không phải lớp bọn tớ."

Lâm Sơ Vũ nghe cậu giải thích.

Giải thích? Hai chữ này lặp lại trong đầu cô.

"Ồ, vậy à." Không sao, dù sao cô cũng không đang đợi Nhiếp Tư Tư thật, cô quay về là được.

Hai nữ sinh kia biến mất trước cửa lớp 11/2, Lâm Sơ Vũ lo chủ nhiệm Chương ra đòn bất ngờ quay lại kiểm tra lần nữa, bước chân do dự muốn quay về. Nhưng Tạ Ngật Chu dường như hoàn toàn không có ý định rời đi.

Cô đành hỏi cậu: "Cậu không về à?"

"Đợi chút."

Lâm Sơ Vũ: "Hả?"

Tạ Ngật Chu ném câu hỏi lại cho cô: "Không phải cậu muốn hỏi bài sao."

Ánh mắt cậu dừng lại trên mặt cô vài giây rồi quay người.

Thiếu niên co đôi chân dài, tùy ý ngồi xuống bậc thang đầu tiên. Đường nét ẩn trong bóng tối, lá cây xanh sẫm xào xạc, Lâm Sơ Vũ bất động đứng nguyên tại chỗ.

Ngón tay vô thức miết tờ giấy nháp nhăn nhúm trong túi. Mưa tạt vào hành lang, trên sàn loang ra một vệt nước đậm màu.

Cô nhìn Tạ Ngật Chu hơi ngẩng đầu, đường nét yết hầu trở nên mờ nhạt trong bóng tối. Sau đó cậu "chậc" một tiếng, ánh mắt lại rơi lên người cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!