Chương 18: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Tối hôm đó, Hứa Thiệu Quốc gọi một cuộc điện thoại về, không biết nói chuyện thế nào mà bầu không khí bỗng nhiên thay đổi.

Giọng Hứa Thiệu Quốc mơ hồ truyền ra từ điện thoại: "Trong khoa thiếu người, vợ lão Tống mới sinh, anh cũng ngại không tiện để anh ta trực."

"Chỉ có anh là biết làm người." Lâm Thanh Vận bực bội, "Năm ngoái vợ anh ta mang thai bảo anh thay, năm nay mới sinh con lại tìm anh, chỉ nhà anh ta cần ăn Tết à? Chúng ta chẳng phải đã nói năm nay anh sẽ về rồi sao."

Bên kia lại nói gì đó, Lâm Thanh Vận không nghe nổi nữa.

"Hứa Thiệu Quốc, anh thích làm thì làm đi, dù sao tôi cũng chẳng quản được anh."

"Thanh Vận, anh…"

"Tút tút tút."

Lâm Sơ Vũ tận mắt nhìn thấy Lâm Thanh Vận cúp điện thoại của Hứa Thiệu Quốc, cô há miệng: "Mẹ…"

Ngầu thật

"Không về thì thôi, Đinh Nam cũng đâu bỏ đói anh ta được, chúng ta đón Tết của chúng ta."

Cô còn muốn nói gì đó, nhưng bị Hứa Nguyên Gia kéo lại: "Bố làm vậy là không đúng, để con xem có vé máy bay chuyến muộn không, biết đâu còn kịp về."

"Giờ này làm gì còn mua được vé, ông ấy trực mệt lắm, thôi bỏ đi, đừng làm rối nữa."

Điện thoại Lâm Thanh Vận lại reo, bà nhìn một cái, không do dự mà cúp luôn.

Bầu không khí nhất thời có chút nặng nề, bà ngoại cũng tới khuyên: "Công việc của Thiệu Quốc đúng là vất vả quá."

Lâm Sơ Vũ không biết nói gì, giống như trong miệng có một vết loét chưa lành, mỗi lần nghe thấy kiểu cãi vã này đều rất bất an.

Hứa Nguyên Gia kéo tay áo cô, đột nhiên nói: "Không phải muốn đi xem phim sao."

"Hả?" Lâm Sơ Vũ nhất thời không phản ứng kịp.

"Đi thôi." Anh nhanh nhẹn mặc áo khoác, nháy mắt với Lâm Sơ Vũ, ra khỏi cửa rồi mới nghe anh thở dài: "Trên đường gọi cho bố một cuộc đi, sao mà đón tết kiểu này được."

"Đúng không." Hứa Nguyên Gia lại đặt tay lên đầu cô, vò loạn lên, cho đến khi Lâm Sơ Vũ bất mãn hét lên: "Anh!"

Hứa Nguyên Gia bật cười trầm, chậm rãi vào chủ đề chính: "Nói đi, chuyện gì vậy?"

"Chuyện gì là chuyện gì?"

"Chiều nay nhìn em đã thấy không ổn rồi." Ánh mắt Hứa Nguyên Gia lướt trên mặt cô, "Khóe miệng sắp trề xuống đất rồi."

"Không đến thế đâu." Lâm Sơ Vũ vô thức sờ khóe miệng mình, "Rõ ràng vậy sao…"

"Để anh đoán nhé." Hứa Nguyên Gia chậm bước chân lại, "Bé con lớn rồi, có tâm sự rồi nhỉ?"

"Lớn cái gì chứ." Lâm Sơ Vũ cụp mắt đá viên sỏi nhỏ lẩm bẩm, "Anh cũng đâu lớn hơn em mấy tuổi."

"Vậy là yêu đương thật rồi à?" Hứa Nguyên Gia nhướng mày, giọng mang theo chút bất ngờ.

"Không có!" Lâm Sơ Vũ hoảng hốt cắt lời, dừng lại một chút, giọng càng lúc càng nhỏ, "Không phải yêu đương."

"Cậu ấy không biết."

Hứa Nguyên Gia hiểu rồi, gật đầu, đèn đường phủ lên mặt anh một quầng sáng ấm áp. Anh quay đầu, hai tay đút trong túi áo lông vũ, giọng dịu dàng lạ thường: "Thích thầm à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!