Edit: An Tĩnh
Đến khi về tới nhà, mặt Lâm Sơ Vũ cho vẫn còn hơi đỏ.
Cồn đến nhanh mà tan cũng nhanh, về sau chỉ có cô mới biết, đó là vì xấu hổ.
Mấy ngày nay điện thoại của Lâm Thanh Vận chưa lúc nào yên, cuộc gọi của phụ huynh hết cuộc này đến cuộc khác, cô mở cửa thò đầu ra nhìn thử, quả nhiên Lâm Thanh Vận lại đang nghe điện thoại, trong miệng còn đặc biệt nhấn mạnh: "Đây đều là việc chúng tôi nên làm, thật sự không cần đâu."
"Phụ huynh tuyệt đối đừng tặng đồ ạ, không phải vấn đề quy định, tôi…"
Lâm Sơ Vũ giống con mèo rón rén trên mái hiên, chạy về phòng chui vào phòng tắm.
Dòng nước ấm chảy qua làn da, Lâm Sơ Vũ chạm vào trán mình, ngẩn người nhớ lại khoảnh khắc cậu thử nhiệt độ.
Cùng với giây cuối trước khi cửa xe đóng lại lúc đưa cô về.
Lâm Sơ Vũ lặp lại: "Cậu đừng đi tìm ông chủ, anh ấy có ý tốt thôi." Huống hồ người ta còn sửa đồ không lấy tiền, bắt người ngắn tay (*) mà.
(*) Nguyên văn cả câu: Cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay (,), nghĩa là ăn của người ta thì nói năng cũng mềm mỏng hơn. Khi nhận ơn huệ hay lợi ích từ người khác, con người thường khó có thể lên tiếng chỉ trích hoặc phản đối họ.
Da mặt cô mỏng, ngón cái Tạ Ngật Chu cọ cọ điện thoại, ngoài miệng đáp lại, trong lòng lại nghĩ đã muộn rồi.
"Sau này người khác đưa đồ cho nhớ nhìn kỹ."
Hai người cứ một câu một câu, tài xế phía trước nghe giống như đang mặc cả, thật thú vị.
…
Khi đi học lại, Lâm Sơ Vũ đến trường rất sớm, chiếc mp4 đã sửa xong nằm trong cặp cô, cô nhìn về hàng cuối, Hạ Văn chưa đến.
Tiết tự học buổi sáng dần đông người hơn, Hạ Văn đi theo sau Thang Lan vào lớp, Lâm Sơ Vũ đành đợi hết tiết mới tìm cậu.
Sáng hôm đó tin tức một truyền mười, mười truyền một trăm, thế là ai cũng biết chuyện xảy ra ở bảo tàng khoa học kỹ thuật.
"Vậy chủ nhiệm Chương chẳng phải tức chết à."
"Không chỉ vậy đâu, nghe nói đã báo lên trường rồi. Ba người này đều học lớp trọng điểm, không biết xử lý thế nào."
Một tiết học kết thúc, tay Lâm Sơ Vũ chạm vào mp4 chuẩn bị đứng dậy, ngoài cửa lại có một người không quen gọi: "Hạ Văn, chủ nhiệm Chương tìm cậu, bảo bây giờ qua đó luôn."
Lớp học yên lặng một giây, ai cũng biết điều này có nghĩa gì, bắt đầu tính sổ rồi.
Mà nếu một chuyện đã đến mức phải nghỉ tiết học để xử lý, vậy thì chắc chắn là rất nghiêm trọng.
Tay Lâm Sơ Vũ dừng lại, cô nhìn ra cửa, bất ngờ phát hiện Tạ Ngật Chu cũng bị gọi đi, họ đi cùng nhau.
Giáo viên địa lý vẽ bản đồ châu Mỹ lên bảng, gọi những gương mặt tò mò bên dưới quay lại: "Được rồi, đừng quan tâm người khác, làm bài trên bảng trước đi."
"Ba câu nhỏ: một, đặc điểm địa hình; hai, nguyên nhân đa dạng sinh học; ba, phương thức phát triển bền vững của khu vực này. Mười phút nữa thu bài từ sau lên trước."
Tiếng bàn tán bị thay bằng tiếng xé giấy, Lâm Sơ Vũ vừa viết vừa nghĩ, ban đầu lòng cô rất rối, nhưng nhớ đến lời Tạ Ngật Chu nói tối đó, không có gì đâu.
Cậu đã nói không có gì, Lâm Sơ Vũ dần bình tĩnh lại.
Họ bị gọi đi hai tiết, gần trưa mới quay về.
Buổi trưa lúc đi ăn cơm, Lâm Sơ Vũ đi sau cùng, khó khăn lắm mới tránh được ánh mắt của người khác để tìm Hạ Văn.
"Hạ Văn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!