Edit: An Tĩnh
Lâm Sơ Vũ đột nhiên cảm thấy gió đêm nay khá lạnh, thổi vào cổ áo khiến cô nghẹt thở.
Cô cúi đầu thấp xuống, rụt mặt vào trong chiếc áo khoác màu cà phê, nghe thấy Tạ Ngật Chu dừng một chút rồi mới nói: "Nhưng cũng có thể là tiện đường mà đúng không."
Lâm Sơ Vũ ngoài mặt phối hợp ừ một tiếng nhưng trong lòng lại không nhịn được thấy ngứa ngáy nóng ran, cậu đã nói ra như vậy thì có lẽ là đã xác định rồi.
Lâm Sơ Vũ không biết vì sao Tạ Ngật Chu lại phát hiện, lúc đó cậu đâu có phản ứng gì.
Hôm đó cô rõ ràng lắm sao, chắc không đến mức đó chứ, cô nhớ trên đường cũng có khá nhiều người mà.
Tạ Ngật Chu nhìn dáng vẻ như con rùa của Lâm Sơ Vũ, không lên tiếng mà cười hai cái, sự bực bội tích tụ trong lồng ngực suốt cả ngày dường như cứ thế biến mất.
Nếu là người khác, có lẽ Tạ Ngật Chu đã không nói, cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Nhưng lại là Lâm Sơ Vũ…
Nắm tai thỏ xách lên xem phản ứng, cũng khá thú vị.
Lâm Sơ Vũ vẫn ôm một tia hy vọng, cô thử nói: "Đúng vậy, con đường này đông người, cũng có khả năng nhận nhầm người."
"Vậy là cậu nhận nhầm người à?" Tạ Ngật Chu đột nhiên hỏi thẳng.
Lâm Sơ Vũ hít ngược một hơi lạnh.
Sau khi đồng tử thích nghi với bóng tối, tầm nhìn cũng dần rõ ràng hơn, Lâm Sơ Vũ ngẩng mặt lên, vừa lúc đối diện với ánh mắt Tạ Ngật Chu.
Cậu đang nhìn cô.
Chàng trai hơi nhướng mày một chút, có chút trêu chọc, ánh sáng mờ tối ăn mòn đường nét thiếu niên, thần thái rơi vào mắt Lâm Sơ Vũ có chút không chân thật.
"Tớ…" cô mở miệng theo bản năng muốn giải thích, nhưng lại không phát ra được tiếng.
Nếu tiếp tục phủ nhận sẽ trông rất keo kiệt, rất gượng gạo.
Lâm Sơ Vũ chậm lại một chút, đại não như chết máy, nhất thời có chút không phản ứng kịp.
Lời cậu nói không quá khách sáo, dễ dàng chọc thủng lớp giấy cửa sổ, nhưng Lâm Sơ Vũ cảm thấy cậu chỉ đang trêu cô thôi, không hề có ý mập mờ.
"Không phải." Lâm Sơ Vũ nói.
"Không phải cậu hả?"
Trực giác của con người trong một vài tình huống rất chính xác, lúc đó Tạ Ngật Chu đã cảm thấy có người đang đi theo sau mình, chỉ là cậu không để ý, tranh thủ quay đầu liếc một cái, chỉ nhìn thấy một bóng dáng mảnh khảnh đang quay lưng đi về hướng ngược lại.
Lâm Sơ Vũ nói đúng, đúng lúc phố xá mùa hè náo nhiệt, tiện đường hay gì đó cũng rất bình thường.
Nhưng tối nay thấy cô đứng trước cửa tiệm này, đáp án dường như tự nổi lên mặt nước, cậu chỉ thử chọc một cái, Lâm Sơ Vũ liền giống như cây xấu hổ, phản ứng rất rõ ràng.
"Không phải là đi theo cậu." Lâm Sơ Vũ giải thích bổ sung lần nữa, cô kéo Nhiếp Tư Tư ra làm bia đỡ đạn, lại là Nhiếp Tư Tư, Lâm Sơ Vũ thở dài, trong lòng nói vài câu xin lỗi với cô bạn thân của mình.
"Bạn tớ muốn tớ qua xin WeChat của cậu giúp, lúc đầu chưa nhận ra là cậu."
"Xin WeChat của tớ?"
Lâm Sơ Vũ ừ một tiếng, một lý do vô cùng hợp lý.
Tạ Ngật Chu bị câu này chọc cười, tiếng cười này Lâm Sơ Vũ nghe rất rõ, cô lén nhìn biểu cảm của người bên cạnh một cái, không chắc rốt cuộc cậu có tin hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!