Chương 14: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Đầu óc Lâm Sơ Vũ gần như trống rỗng, cô đứng ở cửa phòng riêng, tiếng nhạc và tiếng cười trong phòng không ngừng truyền ra nhưng không che giấu được nhịp tim đập dữ dội trong lồng ngực cô.

"Có muốn nghe bài gì không."

Giọng cậu vang bên tai, đôi mắt lạnh nhạt lúc này mang theo ý cười lười biếng, hờ hững nhìn cô.

Quá gần.

Mùi hương dễ chịu trên người cậu chiếm lấy thần kinh, xâm nhập mũi họng, như bị bóp nghẹt hô hấp. Trong đầu thoáng qua vô số danh sách nhạc, mỗi buổi hoàng hôn và đêm khuya, những câu ca khiến cô nghĩ đến cậu, những dòng từng viết trong nhật ký.

Nhưng trong tiềm thức sâu nhất chỉ có một câu, nếu là cậu hát, vậy bài gì cũng được.

Trong lòng có một giọng nói yếu ớt gào lên bảo cô mau nói đi, nhanh lên, cơ hội khó có được.

Lâm Sơ Vũ, có khi nào mày từng dám nghĩ Tạ Ngật Chu sẽ hát cho mình nghe một bài chưa.

"Ký ức sao Thủy"

Vội vàng, căng thẳng, tim đập dồn dập.

Các loại cảm xúc va đập, Lâm Sơ Vũ buột miệng nói ra, mà sau đó, cô hận không thể cắn đứt lưỡi mình.

Không nên nói bài này, giống như một lời tỏ tình tr*n tr** vậy.

Biểu cảm Tạ Ngật Chu rõ ràng có khựng lại một chút, dưới mái tóc đen rối, đuôi mày cậu dường như khẽ nhướng lên, Lâm Sơ Vũ lại nhìn thấy nốt ruồi nhỏ bên cạnh yết hầu cậu, theo chuyển động mà khẽ nhấp nhô.

"Ký ức sao Thủy" Cậu lặp lại một lần, giọng điệu đặt câu hỏi, âm thanh thấp hơn bình thường vài phần.

Lâm Sơ Vũ cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, cô ở trong bóng tối siết chặt tay rồi buông ra, giấy gói kẹo bị vò nhăn thành một cục, cảm giác cấn nhẹ biến thành dòng điện, chạy khắp cơ thể.

Cậu có nghe ra không, lời bài hát quá rõ ràng rồi.

"Chìm đắm trong ánh mắt của anh, tìm kiếm vết tích của dải ngân hà."

"Còn bao xa nữa em mới có thể bước vào tim anh, còn bao lâu em mới có thể gần gũi với anh."

Năm ấy "Ký ức sao Thủy" nổi khắp phố lớn ngõ nhỏ, kể lại niềm tâm sự yêu thầm của biết bao người.

Âm nhạc trong phòng riêng vừa lúc đến đoạn kết, khoảng lặng ngắn ngủi khiến không khí giữa họ gần như đông cứng, Tạ Ngật Chu ra hiệu cô vào trước, hơi thở đến gần rồi lại kéo xa, bên tai cô là tiếng vải áo khoác cậu ma sát.

"Hình như từng nghe rồi." Cậu trả lời, giọng trở lại vẻ lười biếng thường ngày.

Cảnh Tu Tề đứng trước máy chọn bài thúc giục: "Nói gì vậy, chậm chạp thế."

Tạ Ngật Chu đáp: "Ký ức sao Thủy."

Cảnh Tu Tề ồ ồ mấy tiếng, "Được, chuẩn bị cho mày đấy."

"Nhưng tao không biết lắm." Cậu lại nói.

Cảnh Tu Tề: "…"

"Cái này mà mày cũng không biết á?" Cậu ta thật lòng nghi ngờ.

Đúng đó, thật sự không biết sao.

Nhưng câu hỏi này vượt giới hạn quá, Lâm Sơ Vũ rụt đầu như rùa, dũng khí vừa rồi cũng biến mất, hối hận vì mình đã bốc đồng: "Vậy thì…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!