Chương 13: (Vô Đề)

Edit: An Tĩnh

Ăn xong Lâm Sơ Vũ định đi thanh toán nhưng phát hiện Phó Cảnh Minh đã trả tiền rồi.

Ra khỏi phòng riêng, Phó Cảnh Minh hỏi: "Mấy cậu định mấy giờ về?"

Nhiếp Tư Tư khoác tay Lâm Sơ Vũ, còn chưa đã thèm: "Ở thêm chút nữa nhé?"

Lâm Sơ Vũ nhìn giờ — bảy giờ, đúng là còn sớm: "Tớ vẫn có thể ở với cậu thêm một lúc."

Cô vừa nói xong thì có một nhóm người đi ra từ phòng bên cạnh.

Nam sinh đi đầu có vóc dáng rất cao, phía sau là tiếng ồn ào cười nói. Phó Cảnh Minh quay đầu, vừa lúc chạm phải ánh mắt Giang Diễm đang ngẩng lên.

"Trùng hợp vậy sao?"

Ánh mắt Giang Diễm lướt qua Lâm Sơ Vũ, gật đầu: "Đúng là trùng hợp."

Phòng bọn họ có sáu người, hai nữ bốn nam, ngoài Giang Diễm ra, những người còn lại đi đến cửa mới phát hiện bị chặn lại, lúc này mới ngừng cười nói chú ý tới tình hình.

Cảnh Tu Tề cũng cảm thán: "Trùng hợp thật."

Nhiếp Tư Tư cười khan hai tiếng, cô bạn vẫn chưa quên chuyện nói muốn làm bá chủ cả hai ban tự nhiên lẫn xã hội ở trước mặt mấy người bọn họ trước đó đâu, trong lớp không giao thiệp nhiều, đây là lần đầu trực diện thế này.

Nhưng ba người kia nhìn có vẻ chẳng để trong lòng, Cảnh Tu Tề hỏi: "Mấy cậu cũng vừa ăn xong à?"

Phó Cảnh Minh: "Ừ, đúng vậy."

Cảnh Tu Tề: "Đi đâu tiếp thế?"

"Đi dạo chút thôi."

"Hay là đi hát karaoke chung không này?" Cảnh Tu Tề đưa ra lời mời, "Đông người cho náo nhiệt."

"Đi cùng không?" Nhiếp Tư Tư thì sao cũng được, quay đầu hỏi Lâm Sơ Vũ, "Sơ Sơ, cậu muốn đi không."

Khi Nhiếp Tư Tư gọi hai tiếng Sơ Sơ, Tạ Ngật Chu đứng cuối cùng cũng ngước mắt lên.

Lâm Sơ Vũ cảm nhận được.

Tim cô bỗng trở nên thận trọng hơn, chuyện lần trước Lâm Sơ Vũ vẫn chưa quên.

Không dám nhìn cậu, hay là thôi đi.

Từ chối vẫn tốt hơn là ngượng ngùng.

Ngay khi cô định nói thôi vậy thì Tạ Ngật Chu cũng lên tiếng.

"Tối nay gió lớn."

Một trận mưa thu một đợt lạnh, gần đây Đinh Nam mưa liên miên, qua tối hôm nay lại hạ nhiệt.

Phó Cảnh Minh cũng nhớ ra chuyện này, nhìn mấy cô gái mặc khá mỏng manh: "Cũng đúng, bên ngoài lạnh đó, mấy cậu muốn đi đâu?"

Đi đâu, chưa nghĩ ra.

Những người này đều đang nhìn cô, đâu cho cô thời gian nghĩ.

Nhưng may mà không ai nhắc tới chuyện đó, bọn họ đều rất chừng mực, hoặc có lẽ là đã quên rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!