Edit: An Tĩnh
Có người hỏi trên Zhihu.
"Chuyện xấu hổ nhất thời học sinh của bạn là gì."
Câu trả lời đủ kiểu, đủ loại chuyện ngượng ngùng được viết bên dưới.
Lâm Sơ Vũ bình tĩnh lướt đọc hết tất cả, rồi mặt xám như tro nhào trở lại giường.
Mấy chuyện đó cũng chỉ đến thế, còn ai xấu hổ hơn cô nữa không —
Ở đài phát thanh trường, dùng loa phóng thanh nói với tất cả mọi người rằng cô không thích Tạ Ngật Chu.
Không thích sao.
Nhưng Tạ Ngật Chu là người cô thầm thích mà.
Ai cứu cô với, không chỉ xấu hổ, mà còn có drama, đúng là ra quân chưa thắng mà thân đã mất.
Còn nói không thích kiểu người như cậu nữa, nghe như mình coi thường người ta lắm vậy.
Lâm Sơ Vũ thử đặt mình vào góc nhìn của Tạ Ngật Chu.
Chắc sẽ thấy cô bị điên.
Nghĩ đến đây, Lâm Sơ Vũ lại sắp hóa thành ấm nước sôi.
Làm sao đây làm sao đây.
Chiều nay cô đã làm cái gì vậy chứ.
Giờ chỉ cần nhắm mắt là cô lại nhớ lại cảnh vừa về lớp, xung quanh là ánh mắt trêu chọc nhìn cô, còn mấy nam sinh gây chuyện giơ ngón cái về phía cô: "Ghê thật, nữ thần!"
Niếp Tư Tư cơm cũng không kịp ăn, chạy tới mắt mở to: "Sơ Sơ, cậu ngầu quá!"
Ngầu… ngầu cái gì.
Lâm Sơ Vũ sụp đổ, bộ dạng của bọn họ cứ như Tạ Ngật Chu tỏ tình với cô rồi bị từ chối vậy.
Lý Mộng Hân đi phía sau cứ liên tục xin lỗi Lâm Sơ Vũ, cô che mặt xua tay, không trách cô ấy, có khi là cô tự lỡ tay chạm mở micro.
Sau đó hai người lại cùng xin lỗi Đàm Trinh, Đàm Trinh cũng xua tay, giáo viên thậm chí còn không để tâm đến khúc nhạc dạo này, chỉ cười một tiếng rồi bảo như vậy mới đúng! Cho mấy học sinh đang rục rịch tâm tư nghe thử, học hành cho tốt mới là quan trọng.
Thế là bọn họ biến thành tổ ba người vừa an ủi Lâm Sơ Vũ vừa không nhịn được cười một cách quái dị…
"Không sao đâu, họ không nghe ra giọng cậu đâu."
"Tạ Ngật Chu nghe thấy thì nghe thấy thôi! Cậu ta đâu phải tiền, chẳng lẽ ai cũng phải thích cậu ta, cậu không thích thì sao chứ."
"Bọn mình cũng đâu có mắng cậu ta, chỉ là…" Lý Mộng Hân hắng giọng, "Thảo luận lý trí mà thôi."
Đàm Trinh phụ họa: "Đúng vậy."
"Nhưng tớ phải ghi chuyện này vào sử sách của đài phát thanh mới được." Cô bạn đẩy kính cười: "Tớ nghĩ xong tên rồi, gọi là, hoa khôi học giỏi lạnh lùng từ chối vạn người mê ngông cuồng."
"Lần này đúng là phá vỡ truyền thuyết thần thoại trường trung học số 1 của Tạ Ngật Chu rồi ha ha ha." Đàm Trinh bỗng thấy sảng khoái, có lẽ vì nhân vật huyền thoại phá vỡ truyền thuyết đó là bạn cùng bàn của mình, cô ấy rất tự hào: "Ai nói một nửa thiếu nữ của trường trung học số 1 thầm thích cậu ta chứ, ở đây có ba người không hề rung động nhé."
Lý Mộng Hân nghiêm cẩn hơn: "Mẫu số quá nhỏ không thể kiểm chứng xác suất, tuy tớ không thích cậu ta nhưng gương mặt đó đúng là đỉnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!